18+

Ai nói Omega thì không thể có tố chất Alpha?: Chapter 17: Chuẩn bị đổi người

Chương trước
Quay lại Báo lỗi

Tác giả: Cật Thanh Mai Tương Nha

Editor: Kaw

Beta: Shin

Bản dịch được thực hiện bởi Qtruyen - Ổ của những chú Cú ăn Tạp. Hãy truy cập qtruyen.net đọc để ủng hộ nhóm dịch nhaaaaa.
---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Đối với phần lớn Alpha mà nói, có rất ít cơ hội để lộ mặt trước Omega như thế này. Kết quả lại bị Lộ Cảnh Ninh chiếm hết spotlight, lửa giận trong mắt ngày càng tăng lên.

Vậy mà Lộ Cảnh Ninh lại hồn nhiên không biết, nhìn sang phía đối diện: “Trận đầu chúng ta đánh với Nhị Viện à?”

Vu Kình Thương gật đầu: “Thể lực đám Alpha viện Phòng Vệ đều không tồi, có lẽ đánh cũng ok.”

Đang nói chuyện thì nhân viên công tác đi đến xác nhận danh sách những người ra sân đầu tiên. Lộ Cảnh Ninh lập tức đứng dậy: “Cả tôi nữa.”

Trong danh sách lần này, ngoài Lộ Cảnh Ninh ra còn có ba bạn cùng lớp, lại thêm Vu Kình Thương, sau bài học của buổi học đầu tiên nên không ai phản đối gì: “Cậu lên, cậu lên.”

Cuối cùng ngoại trừ Lộ Cảnh Ninh, Khương Loan và Vu Kình Thương còn có hai bạn Alpha lớp 1 vào sân. Nhị Viện bên kia cũng nhanh chóng xác định đội hình xuất phát.

Mặc dù Học viện Phòng Vệ Đế Quốc không yêu cầu cao về tin tức tố như Học viện Chiến Tranh Tổng Hợp, nhưng lại rất chú trọng vấn đề thể lực. Cho nên năm người vào sân bên kia đều rất cao to, đừng nói là Lộ Cảnh Ninh mà ngay cả Vu Kình Thương bình thường to con như vậy cũng không phải đối thủ.

“Haiz! Có vẻ không dễ thắng đâu.” Vu Kình Thương chú ý đến sự chênh lệch giữa dáng người hai bên, nhưng rồi nhanh chóng bùng lên ý chí chiến đấu: “Các anh em, hôm nay chúng ta không thể thua!”

Lộ Cảnh Ninh không nói gì, tầm mắt dừng lại thật lâu trên người nào đó ở phía đối diện, bỗng kéo Khương Loan lại: “Ê, nhìn xem, kia có phải thẳng A ung thư hôm đó không?”

Đột nhiên nghe được từ “Thẳng A ung thư”, Khương Loan nhất thời không phản ứng kịp, đến khi nhìn theo tầm mắt của cậu mới hiểu ra: “Đúng đúng, đúng là Sầm Tuấn Phong, không sai.”

Đôi mắt Lộ Cảnh Ninh nhanh chóng xuất hiện độ cong, không chờ phản ứng của Khương Loan đã đi tới khu vực chờ bên Nhị Viện.

Các cầu thủ bên Nhị Viện đang làm nóng người, vẫn cảm thấy khó chịu bởi vì Lộ Cảnh Ninh phách lối quá mức, không nghĩ tới Omega này lại còn vô cùng kiêu ngạo đi đến tận cửa, động tác cũng theo đó mà dừng lại.

Lộ Cảnh Ninh huýt sáo: “Mọi người đừng căng thẳng, tôi chỉ đến chào hỏi bạn cũ thôi.”

Đương nhiên mấy ngày nay Sầm Tuấn Phong đã sớm nghe một loạt tin đồn về Lộ Cảnh Ninh.

Hôm nay ở trên sân cậu ta đã cố ý tránh đụng mặt tên ôn thần này mà người ta còn không biết ý đến tìm tận nơi. Thấy nụ cười mang theo chế nhạo của cậu thì làm gì có ai không biết cậu đến để cười nhạo hắn, sắc mặt không khỏi trầm xuống: “Có chuyện gì không?”

“Đã bảo là tới chào hỏi thôi, sao có thể có chuyện gì?” Lộ Cảnh Ninh cười tủm tỉm, thái độ cực kỳ tốt: “Sau hôm đó vẫn chưa có cơ hội gặp mặt, coi như nhân cơ hội này để đến chia sẻ một chút niềm vui của tôi khi thuận lợi tiến vào Tứ Viện, dù sao cũng coi như không phụ sự kỳ vọng của cậu, đúng không?”

Khóe miệng Sầm Tuấn Phong không nhịn được giật giật.

Mẹ nó, ai kỳ vọng? Muốn nhìn xem mặt cậu ta có bị đánh sưng lên không ý gì, nói thẳng mẹ đi!

Nhìn lướt qua khuôn mặt đang khoe khoang đến cực điểm, cậu ta gằn giọng nhả ra hai chữ: “Chúc mừng.”

“Cảm ơn nha.” Lộ Cảnh Ninh không chút khách sáo nhận lấy, rồi bỗng nhiên bước hai bước tiến đến gần Sầm Tuấn Phong, dùng âm lượng chỉ hai người có thể nghe được, cười như không cười: “Ngoài điểm này ra thì tôi cũng có chút tò mò. Cậu nói xem, nếu hôm nay Alpha các cậu bị đánh bại bởi một Omega “yếu ớt bẩm sinh” như tôi, có phải sẽ rất thú vị không?”

Hơi thở lướt nhẹ bên tai Sầm Tuấn Phong. Khoảng cách giữa hai người rất gần, nhìn từ ra có vẻ cực kỳ thân mật, quấn quýt lẫn nhau.

Văn Tình Trần vô tình nhìn thấy cảnh này, mắt hơi nheo lại.

Còn Sầm Tuấn Phong chỉ cảm thấy có một luồng khí bốc lên bên trong cơ thể, thậm chí còn chưa kịp tiêu hoá hết thông tin người nọ nói đã xuất phát từ bản năng mà mặt đỏ tai hồng lùi về phía sau vài bước, khi ngẩng đầu lên vẻ mặt còn có chút hoảng hốt.

Cậu ta thấy tim mình đang đập rất nhanh, thâm tâm âm thầm mắng: Quả nhiên Omega đều là yêu nghiệt!

Khiêu khích xong Lộ Cảnh Ninh cảm thấy tâm tình rất tốt, sung sướng đắc ý rời đi.

Còn bên Tứ Viện bên này, Khương Loan nhìn vẻ mặt Sầm Tuấn Phong bị đùa giỡn, nghẹn họng trân trối kéo Vu Kình Thương lại, ngữ điệu hoảng sợ: “Ông anh này, cậu nói xem có phải Lộ Cảnh Ninh coi trọng thằng cha kia không?”

Vu Kình Thương không hề do dự lắc đầu: “Không thể nào, con gà yếu ớt đó căn bản không đủ để Lộ Cảnh Ninh chơi đùa.”

Khương Loan lại không cho là đúng: “Chuyện này ai mà biết được? Tính cách Sầm Tuấn Phong thích tính toán với người khác nhưng không thể không nói dáng dấp cũng đẹp. Biết đâu Lộ Cảnh Ninh thích bao dưỡng một tiểu bạch kiểm Alpha thì sao?”

Nghe cậu ta nói vậy, Vu Kình Thương cảm thấy đã mở ra một thế giới mới trong suy nghĩ của mình: “Cũng có thể nha! Sao trước đó tôi lại không nghĩ ra nhỉ!”

Càng nghĩ Khương Loan càng cảm thấy có khả năng, bất ngờ liên tưởng đến Văn Tinh Trần, cảm giác tan nát cõi lòng hộ bạn thân.

Cậu ta một bên lắc đầu bên quay lại nhìn, không nghĩ tới phát sinh tình cảnh bốn mắt nhìn nhau: “......”

Tuy rằng hai người họ đã đè thấp âm thanh nhưng vì ở khoảng cách gần nên người có thính lực tốt như Văn Tinh Trần vẫn nghe rõ mồn một.

Khương Loan cảm thấy sau lưng mát lạnh, phản ứng đầu tiên là rất muốn chết. 

Sau đó cậu ta lại thấy Văn Tinh Trần ngẩng đầu nhìn vẻ mặt hào hứng của Lộ Cảnh Ninh, trên mặt không xuất hiện phản ứng gì nhưng lại đột nhiên nhấc tay nhẹ nhàng hoạt động khớp xương.

Khương Loan: “...”

......

Nhờ phúc của Lộ Cảnh Ninh, Nhị Viện bên kia đã dùng hết toàn lực phát động tấn công ngay khi trận đấu bắt đầu.

Không nói đến việc Sầm Tuấn Phong là thẳng A ung thư hết thuốc chữa, chỉ xét đến việc thực lực cá nhân cũng khá tốt. Có thể nhìn ra được chiến thuật cơ bản của Nhị Viện là vây quanh cậu, nhịp điệu tấn công cũng rất có chừng mực. Nếu bất cẩn, chỉ cần bóng rơi vào tay cậu thì sẽ thu được từng kêu thét chói tai đến từ khán đài.

Nếu ở hoàn cảnh bình thường thì chính là trên sân bóng xuất hiện một Superstar. Đáng tiếc là lúc này trên sân vẫn còn có một Lộ Cảnh Ninh sáng chói, những người khác trực tiếp trở thành hình nền cho cậu.

Từ vóc dáng mà nói thì chiều cao 1m8 của Lộ Cảnh Ninh không hề chiếm ưu thế, nhưng khả năng kiểm soát bóng thực sự quá mạnh, lại một một Vu Kình Thương kiểm soát bóng từ bên trong, biến một trận bóng êm đẹp trở thành một buổi biểu diễn cá nhân.

Mắt thấy cầu thủ bên kia tiến đến trước mặt cậu nhìn chằm chằm, ra sức phòng ngự, ánh mắt Lộ Cảnh Ninh trở nên sắc bén, sau đó động tác dẫn bóng đột nhiên nhanh hơn, một loạt thao tác chuyển động chói mù mắt rồi nhảy lên không trung, nhẹ nhàng ném bóng vào rổ một cách chuẩn xác, không lệch một ly.

Con số trên cột tính điểm lại nhảy lên, tỷ số chênh lệch ngày càng nhiều, hiện trường lập tức sôi trào.

Mà điều này không thể khiến cho Tao Vương Lộ Cảnh Ninh thoả mãn.

*骚 (Tao) – cợt nhả (cử chỉ)

Cậu nhìn thoáng qua tỉ số đã chênh lệch rất lớn, đón lấy bóng lần nữa.

Nhìn thấy thân ảnh cao lớn lại muốn chặn đường lần thứ hai, tranh thủ lúc đối phương mất cảnh giác, cậu chạy đến chỗ vạch ba điểm, khóe miệng cong lên, nâng cao bóng, đổ người ra phía sau, ném. Quả bóng vẽ lên một đường cong đẹp đẽ trên không rồi lọt vào lưới.

Một động tác hoàn hảo giống như được copy ra từ trong văn mẫu. Lại bùng nổ một tràng những tiếng gào thét, nhóm Omega sắp bị tư thế vừa oai phong vừa tiêu sái lại còn đẹp trai này làm cho ngất xỉu tại chỗ.

AAAAAAAA! Có O như này thì còn cần Alpha làm cái đ*o gì nữa!

Khương Loan dùng sức lau mồ hôi trên trán, cảm giác được bầu không khí mãnh liệt này thiếu chút nữa khóc không thành tiếng.

Trận bóng rổ này quả nhiên rất mãnh liệt, rất cảm động. Chỉ tiếc là toàn bộ những điều đó đều thuộc về Tao Vương Lộ Cảnh Ninh. Mẹ nó! Còn cậu ta thì cái gì cùng không có.

Tứ Viện đã giành chiến thắng với lợi thế tuyệt đối ở hiệp một. Sau đó toàn trường bước vào thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi. 

Vừa rời sân Lộ Cảnh Ninh đã bị các đồng đội khác hưng phấn vây quanh.

Cậu cười mỉm khách sáo nói với bọn họ vài câu rồi bước ra từ trong đám đông, không chút khách khí ngồi xuống bên cạnh Văn Tinh Trần: “Có nước không?”

Văn Tinh Trần lắc lắc chai nước khoáng trong tay.

Lộ Cảnh Ninh trực tiếp vươn tay đến lấy, nhưng Văn Tinh Trần lại thu tay lại, từ bên cạnh lấy ra một chai nước mới.

Lộ Cảnh Ninh thầm nghĩ quả nhiên Văn Tinh Trần có chút khiết phích. Cậu cũng không để ý nữa, cầm lấy chai nước uống một ngụm, thuận miệng hỏi: “Thật sự không lên chơi chút à?”

Khóe miệng Văn Tinh Trần cong lên: “Cậu muốn tôi lên à?”

Lộ Cảnh Ninh nghĩ một chút rồi nói: “Không, thực ra lên hay không cũng chẳng có gì khác biệt.”

Văn Tinh Trần: “...”

......

Thời gian nghỉ ngơi trôi qua thật nhanh.

Bởi vì không tìm được không gian để phát huy nên Khương Loan đành nản lòng thoái chí rời sân, thay bằng một người có vóc dáng cao to ở lớp bên cạnh.

Còn Nhị Viện bên kia vì rớt lại ở phía sau nên đang cãi nhau loạn cả lên, cuối cùng đổi người thay vào ba người mới, quyết định khô máu với Tứ Viện.

Lần thứ hai vào sân, Lộ Cảnh Ninh đang quan sát tình huống thì thình lình xuất hiện một người chắn trước mặt. Cậu không giấu nỗi nghi hoặc.

Tên này có mái tóc xoăn màu nâu, nhìn mặt rất lưu manh. Hắn hứng thú đánh giá Lộ Cảnh Ninh sau đó mở miệng: “Bạn học Thần Omega à, nửa trận xong chúng ta cùng chơi vui vẻ nha.”

Lộ Cảnh Ninh thờ ơ đáp: “Ờ!”

Tiếng còi của trọng tài vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu.

Rất nhanh Lộ Cảnh Ninh đã hiểu cụm từ “chơi vui vẻ” rốt cuộc là có ý gì.

Bắt đầu chưa được vài phút, vừa mới nhận được bóng thì tên tóc xoăn đã tiếp cận cậu chặt chẽ, dùng cùi chỏ thúc vào bụng dưới của cậu. Động tác mờ ám này ngay cả trọng tài cũng không nhìn ra. Nếu không phải thấy được nụ cười đểu giả của tên này khi thành công thực hiện hành vi của mình, thì có lẽ ngay cả Lộ Cảnh Ninh cũng chỉ cho đó là vô ý làm người khác bị thương. 

Cảm nhận được bụng dưới đau nhói, ánh mắt Lộ Cảnh Ninh dần trầm xuống.

Tuy nhiên động tác mờ ám này sẽ không chỉ lặp lại một lần, đây mới chỉ là bắt đầu.

Mỗi khi đến góc độ mà trọng tài không nhìn thấy, tên tóc xoăn lại giở thủ đoạn bỉ ổi, không va chạm thì là xô đẩy, khi va chạm còn rất xảo quyệt chọn vị trí điểm mù. Đặc biệt khi Lộ Cảnh Ninh bắt được bóng thì lại dùng thủ đoạn bẩn thỉu chơi đùa đến vui vẻ.

Thấy sắc mặt Lộ Cảnh Ninh càng lúc càng khó coi, tóc xoăn lại cười càng sung sướng: “Thần Omega làm sao vậy, kiêu ngạo ở nửa trận đầu đi đâu hết rồi?”

Loại hành động này nếu là trong tình huống bình thường thì không khác gì tìm đường chết.

Tuy ngày thường Lộ Cảnh Ninh ngang ngược nhưng cậu cũng có giới hạn của mình trong một số việc. Lúc này cậu cảm thấy gân xanh trên trán đang giật điên cuồng. Nhìn về phía tỉ số trên bảng, cậu chỉ có thể cười lạnh kiềm chế cơn bạo phát muốn đánh người: “Lát nữa mày sẽ biết.”

Tóc xoăn nhẹ nhàng “A” một tiếng: “Miệng vẫn còn rất cứng, để xem mày còn có thể chống đỡ được bao lâu.”

Thoạt nhìn nửa trận sau vẫn đối kháng rất kịch liệt, người tấn công người phòng thủ so với nửa trận đầu chỉ có hơn chứ không có kém. Va chạm khi giao đấu càng khiến người khác hoa mắt nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không bình thường.

“Lộ Cảnh Ninh sao vậy?” Khương Loan quàng khăn lông trên cổ, vẻ mặt hoang mang: “Nửa trận đầu hăng hái lắm mà, sao nửa trận sau lại chẳng có động tĩnh gì? Thể lực không theo kịp ư?”

Văn Tinh Trần bên cạnh không trả lời cậu ta, chỉ đột nhiên đứng lên.

Khương Loan khó hiểu trong lòng, nhìn thấy vẻ mặt u ám lạnh lẽo của ai kia liền vô thức run rẩy, lời đang định nói ra lại nuốt trở lại.

Văn Tinh Trần ném áo khoác lên lưng ghế, giọng nói không gợn sóng: “Chuẩn bị đổi người.”

-------------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Văn Tinh Trần: Không xem nổi nữa rồi!

 

 

 

Chương trước
Quay lại Báo lỗi
Chương sau
Sắp xếp