18+

Định rõ mối quan hệ: Chapter 9

Chương trước
Quay lại Báo lỗi

Tác giả: Flora

Editor: Kỳ

Beta: Shin

Bản dịch được thực hiện bởi Qtruyen - Ổ của những chú Cú ăn Tạp. Hãy truy cập qtruyen.net đọc để ủng hộ nhóm dịch nhaaaaa.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

 

Ash không quay người lại ngay. Khoảnh khắc này tuy ngắn ngủi nhưng sao lại có cảm giác dài đến thế. Carlyle dù chưa từng gặp người tốt bao giờ nhưng ở mức nào đó, hắn biết người tốt là thế nào. 

Nhờ sự giúp đỡ của Nick mà Ash mới quan hệ với Carlyle. Có gì thú vị đâu... khi phải thường xuyên gặp một kẻ như hắn thông qua lời giới thiệu trong khi đến cả kí ức về hắn cũng không còn.

Ash đã nói đây là một chuyện thú vị. Vốn dĩ, ngay từ đầu, Carlyle đã không có tí hào hứng nào về việc này. Hắn cũng không phải kiểu nghịch ngợm hay kiểu dịu dàng như Nicolas White. 

Nếu so sánh với người đó thì lại khác một trời một vực. Hắn không biết phải làm sao để qua lại với người như thế. Bên cạnh hắn chưa từng có ai là Alpha. Đến cả những người mà hắn gọi là bạn bè cũng không có ý nghĩa gì cả. Thế nên nếu tình hình vẫn tiếp diễn thì Ash không có lí nào hào hứng với hắn nữa. 

Những thứ như nụ hôn khiến hắn thần hồn chao đảo, Ash cũng sẽ quên nhanh thôi.

“...Carlyle.”

Những mảnh xương quanh tim hắn đang tê rần cả lên. Vừa đau vừa rát như có vết nứt đến hắn cũng hoàn toàn không biết vì sao.

“Cậu không cần phải ép buộc bản thân như thế đâu.”

Ash xoay người khẽ thở dài. Mùi pheromone thoang thoảng như muốn tan biến vẫn đọng lại trong phòng. Carlyle an tĩnh một cách kì lạ, đáp lại Ash.

“Không phải.”

“Tôi hỏi lại một lần nữa. Thật sự... cậu muốn làm thế với tôi nữa, đúng không?”

Carlyle quay lại dáng vẻ khi nãy khi nghe thấy giọng nghi ngờ. Ngón tay quái đản đã lần mò cùng cảm giác khó chịu mà nó đã gây ra. Carlyle nén lại, cố nuốt xuống cảm giác đó.

“....Đúng vậy.”

Ash từ từ tiến lại gần. Ánh mắt hơi hạ xuống nhìn Carlyle đã dịu dàng trở lại. Thoáng chốc, Carlyle cũng chỉnh lại ánh nhìn như trước đây. Nhanh đến mức không thể tin nỗi lại đắm sâu vào ánh mắt của người đó trở lại. 

“Tôi hiểu rồi.”

Ash cười cười. Toàn bộ những cảm xúc vừa nãy đối với người đó chỉ như một chuỗi biến cố mà thôi, cứ thế mà đã bình thản sắp xếp sạch sẽ. Hắn có nên cảm thấy an tâm hay không? 

“Vậy, cậu có muốn làm đến bước cuối luôn không?”

Carlyle gật đầu. Ash nhìn Carlyle một lúc, rồi lặng lẽ kéo hắn cùng ngồi lên giường. Sau đó xoay người lấy ly và chai rượu whisky mà hắn đã đặt trên bàn khi nãy. 

Tiếng nút bần bật ra. Ly rượu được đẩy tới. Hắn im lặng nhận lấy. Ly rượu hắn đang cầm sóng sánh chứa đầy chất lỏng màu hổ phách. Sau một hồi, Ash cũng tự rót cho bản thân một ly whisky rồi ngồi xuống cạnh hắn, dịu dàng nói.

“Đáng lẽ phải uống rượu trước.”

Ash vừa cụng ly vừa nói.

“Là lỗi của tôi, Carlyle.”

Nhìn một người đàn ông xin lỗi một việc mà bản thân không làm gì có lỗi khiến hắn bối rối. Cảm giác như gót chân bị mắc vào thòng lọng. Như hồi nhỏ vào rừng bị mắc bẫy đặt sẵn của người đi săn thú vậy. 

Không thể nào chạy thoát. 

Chất cồn đậm đặc nhanh chóng chảy khắp mạch máu. Trong khi một cảm giác cay mát xộc lên cùng cổ họng liên tục nóng rát trong người hắn thì Ash lại đang nói luyên thuyên cái này cái nọ. Chủ yếu là câu hỏi. Cứ như trong lần gặp ở rạp chiếu phim vậy, Ash muốn hiểu một người có tên là Carlyle. Điều đó có ý nghĩa gì chứ? 

Thế nhưng Carlyle cũng từng chút một mà trả lời câu hỏi của Ash. Là những chuyện rất vặt vãnh như hắn uống loại rượu nào, hắn thích thời tiết như thế nào, hắn đang làm việc gì, từ khi nào. Một số câu trả lời có thể đáp được ngay, một số thì phải nghĩ khá lâu mới trả lời. 

“Gia tộc của cậu không có ai lai hay sao?”

Ash hỏi như vừa bật ra gì đó trong đầu. Carlyle hạ ly xuống, chậm rãi nhìn Ash. Cả người phừng phực nóng lên bởi men rượu. Một cảm giác vừa căng thẳng vừa thong thả đang nổi lên. Có gì đó đang mâu thuẫn. 

“Theo như tôi biết thì không.”

“Vậy hả?”

Ash tủm tỉm cười hơi nghiêng mình nhìn Carlyle. Rồi giơ tay ra, dụi dụi lấy mắt của hắn. 

“Mắt của cậu đẹp quá nên tôi tưởng cậu có lai một chút vùng phương Bắc.”

“....Nếu là phương Bắc thì ý anh là Bắc Âu đấy hả?”

“Đúng vậy.”

Và rồi, Ash nói tiếp.

“Tất nhiên, không phải chỉ đôi mắt mới đẹp đâu. Carlyle tự mình hiểu chắc biết.”

“Có phải anh gặp ai.... cũng khen đẹp không?”

“Có đâu nào. Tôi chỉ nói cho người đẹp nghe thôi.”

“Nhưng hình như từ đó không phù hợp với tôi cho lắm đâu.”

Như đang mặc một chiếc áo không phù hợp, Carlyle cảm thấy rất gượng gạo. Ash cười, kéo eo của hắn lại gần. Ash nhìn Carlyle như thể đang nhìn thẳng vào mắt của đối phương bèn thì thầm.  

“Nếu vậy thì hoàn mỹ thì sao?”

“Cái đó cũng không phải.”

“Đẹp trai, đáng yêu, dễ thương thì sao?”

Carlyle đại khái không quan tâm những cử chỉ tình tứ như thế. Đến cả ánh mắt cũng không lưu tới, đối xử cũng như thể đối phương đã rời đi hoặc không tồn tại. Vấn đề không phải là hắn không thể làm vậy với Ash. Mà là hắn không thích. Thế nên hắn liền đổi chủ đề. 

“....Vậy còn anh Jones thì sao?”

“Tôi hả?”

Giờ mới để ý đó là câu hỏi đầu tiên của hắn. Hắn bất chợt nhận ra một điều. Những gì hắn biết về Ash chỉ là nghề nghiệp, tuổi tác và quan hệ của người đó với Nicolas White.  

“Đúng vậy.”

“Cậu tò mò hả Carlyle?”

Carlyle chọn cách im lặng. Hướng đi đó tốt hơn là dẫn đến một sự hiểu lầm nào đấy. Nhưng có vẻ vẫn chưa trễ đâu....

“Tôi thì cũng lai tương đối. Bố tôi có một nửa dòng máu Thụy Điển và mẹ tôi được sinh ra ở Marseille.”

Hèn chi cách ăn nói của người đó tốt vậy. Carlyle lẳng lặng suy ngẫm khi nghe đến Marseille (Pháp). 

“Thật vui khi cậu đã hỏi, Carlyle.”

Cánh tay đang quấy rối cơ bụng rắn chắc của Carlyle chầm chậm đẩy hắn nằm xuống. Ash trèo lên người hắn một cách tự nhiên. Cả cơ thể rệu rã ngập tràn men rượu. Nhưng vẫn còn nóng. Ash nhẹ nhàng lấy đi ly rượu của hắn.

Ash đặt ly rượu của cả hai lên cạnh giường, rồi nhìn thẳng vào mắt của hắn àm cười. Mỗi lần Ash di chuyển thì lại đem tới một mùi hương thoang thoảng. Dù là mùi của Alpha đi nữa thì nó cũng không gây ác cảm. Ngay từ đầu đã như vậy rồi.

“Cậu hỏi thêm đi, Carlyle.”

Đôi mắt người đó cong lên long lanh những dải màu rực rỡ. Ash xoay người, cắn từng chút từng chút người rồi đặt tay lên đùi hắn. Ash chậm rãi banh đùi của hắn ra. 

Chiếc quần mơ hồ vừa được chỉnh gọn gàng lại chậm rãi bị kéo xuống. Roẹt, roẹt, roẹt, âm thanh vừa phát ra vừa lộ ra lớp da trắng muốt. Carlyle hơi đảo mắt. 

“Hỏi đến khi nào cậu không còn cảm thấy xa lạ và khó chịu nữa thì thôi.”

Cuối cùng thì quần đã bị tuột hết ra. Ash thành thục kéo chiếc quần bị mắc cổ chân ra, từ từ mở rộng đùi. Tim của hắn bắt đầu đập nhanh hơn. Nếu giờ đang quen dần thì lúc đó sẽ thế nào. 

Hắn cứ nghĩ như thế trong chốc lát. Hiện tại, Ash đang ngồi ở giữa hai đùi của hắn. 

“Nhanh nào, Carlyle.”

“Hình mẫu lý tưởng của anh Jones là...”

Sau đó, không hiểu sao hắn lại hỏi câu hỏi đó. Ash vừa nghe thấy liền động. Cúi người xuống hôn lên đùi của Carlyle một cách tự nhiên. Một cảm giác ngứa ngáy như bị cù lét bằng lông vũ đang nổi lên chỗ đùi của hắn. Nụ hôn mềm mại đến mức không phát ra tiếng động khắc lên từng nốt bỏng lên đùi của hắn. Thật sự, đó là vùng mà chưa từng có ai vuốt ve cả. 

“Người, người.... như thế nào, hức?”

Trước khi Carlyle phát hiện ra đó là một câu hỏi ngu ngốc thì đôi mắt đã long lên sòng sọc và run rẫy vùng hông. Bởi vì trong nháy mắt, côn thịt của Carlyle đã nằm gọn trong miệng của Ash từ khi nào.

Tuy hơi thô kệch và khó nuốt nhưng Ash vẫn thành thục mà nuốt gọn. Như bị gồng lên và đẩy nhanh hơn, vùng bụng của hắn cứ thế trở nên căng cứng. Đảo mắt nhìn xuống thì Ash đã bắt đầu cuộn lấy đầu lưỡi. 

Ash nhanh chóng đút cho hắn chất dịch ngọt như kẹo từ trong hắn vào miệng rồi khuấy đảo. Đầu lưỡi đã liếm láp cột trụ bắt đầu ướt đẫm bởi nước bọt. Carlyle hạ tay xuống một cách vô thức. Nắm lấy tóc của Ash mà vò lấy, Ash trầm giọng cười nhẹ. 

Ash gạt lại sự thành thục, mất bình tĩnh mà ngoạm lấy. Côn thịt bị đẩy sâu đến phân nửa từ từ đến mức chạm đến cổ họng. Hình ảnh mà người đó sực sực ngoạm lấy như muốn nuốt sống mọi thứ thật sự rất tục tĩu. Lông mày mềm mại, lông mi dài rũ xuống và mái tóc bị rối đang bị tay của Carlyle vò lấy. 

Cảm giác mềm mại khi tay của hắn chạm vào tóc của người đó khiến hắn phải cắn chặt môi. Vùng bụng dưới gần như căng cứng. Khi quan hệ hắn luôn nắm lấy tóc của Ash như bản năng. 

Ash vẫn cứ nhồi côn thịt vào miệng mà không phát ra một âm thanh đau đớn nào. Cảm giác côn thịt bị nuốt lấy đến tận cổ họng khiến Carlyle mơ hồ sụt sịt, phát ra tiếng rên rĩ. Hắn cảm thấy sướng trong sợ hãi. Đến mức cảm thấy xấu hổ. 

Đó là một tâm trạng vui vẻ khi được Alpha ngoạm hay sao?

Tuy nhiên, hắn lại không lên đỉnh một cách dễ dàng. Mặc dù kĩ năng mơn trớn và cử động cổ của Ash rất thành thục nhưng cảm giác ấy lại rất quen thuộc với hắn. Sự hưng phấn đang dần tăng lên, lại rất kì lạ khi nó lại không lên đỉnh. 

Ngay lúc đó, tay Ash chạm vào môi của Carlyle. Vừa chà xát đôi môi vừa đẩy vào miệng của Carlyle, làm hắn phải cắn lấy. Ash mở toang miệng hắn ra. Dùng đôi tay còn lại chà côn thịt ướt sũng, Ash mở rộng đùi của Carlyle bằng chân. 

“Cậu tò mò hình mẫu lý tưởng của tôi hả, Carlyle?”

Người đó dùng tay ấn lấy lưỡi của hắn. Làm nước bọn vương vãi khắp nơi. Đầu ngón tay khuấy động đùa vui với lượng nước bọt đang chảy. A a a, hắn réo lên. Miệng mở toang. Tâm trí trở nên mơ hồ. 

“Nếu cậu ngoan ngoãn nuốt lấy thì tôi sẽ nói cho nghe.”

Những lời Ash nói ra hắn không thể hiểu được. Vài giây sau hắn mới hiểu. Ngón tay đẫm nước bọt của Carlisle liền men xuống dưới rồi chạm vào phía sau như vừa nãy. 

Đầu ngón tay bị ướt dính nước bọt ấn vào lỗ huyệt se khít. Ash liền hôn hắn một cái để chặn đùi hắn lại. Khoảng trống trong miệng liền bị lưỡi người đó lấp đầy. Căng thẳng được giải toả nghe như một lời nói dối. Ưm, ừm, ực, âm thanh phát ra cùng đầu lưỡi bị xoắn chặt. Ash ấn chặt lưỡi của hắn, mơn trớn và chà xát từng kẽ răng, đầu ngón tay dần dần chuyển động.

Lỗ huyệt se khít như không muốn mở khiến ngón tay dài chậm chạp mà công phá. Hắn thấy hơi đau. Có dị vật nào đó đang trong cơ thể của hắn. Men rượu đã góp thêm một phần vào việc này. Cơ thể theo bản năng đang run rẫy cố gắng đẩy Ash ra, còn hắn thì đang ngập ngừng trước đầu lưỡi cuồng loạn ấy. 

Nụ hôn đó làm hắn tan chảy. Cảm giác như toàn thân bị ngâm trong mật ong đặc quánh. Âm thanh rên rĩ mà hắn nghĩ phải nén xuống cứ liên tục bị rò rỉ ở đâu đó. 

Ha, hức, ư aaa ....

Ngón tay ấy dần dần đút sâu vào bên trong. Giống như đang đẩy lùi kẻ xâm nhập lạ mặt, lỗ huyệt gần như căng cứng mà se khít. Ngón tay mềm mại mò mẫm lớp thịt chặt thít. Ash liên tục đâm vào bên trong như đang tìm kiếm thứ gì đó vô nghĩa. 

Cảm giác này rất, rất khó chịu.

Cảm giác rệu rã, kiệt sức bên trong khiến lưng của hắn đổ mồ hôi hột. Từng giọt, từng giọt chảy ròng ròng trên lưng. Bụng thì cứ phập phồng.

Và, ngay tức khắc, một cảm giác kỳ lạ đã ập tới.

“A.....!”

Carlyle mở to mắt, cố dồn sức vào mông. Đang nhập tâm vào nụ hôn, Carlyle liền nhìn xuống dưới với đôi mắt ngơ ngác thì thấy Ash lặng lẽ cười. 

Như rất phấn khởi.

“Tìm thấy rồi.”

Tìm thấy cái gì cơ?

“A, hức, hức,...!”

Hắn không thể hỏi được. Ash liên tục ấn chặt chỗ nào đấy như có gì đang bị đút vào trong vậy. Mỗi lần như vậy chân của hắn liền trở nên căng cứng. Ngón chân co rúm lại. Carlyle vặn vẹo người. Hắn cảm thấy như có gì đó đuổi theo hắn.  Tầm nhìn cứ liên tục sáng rồi lại tối sầm lại.

“Ha, a, ực, hức...!”

Một âm thanh khó tin được bỗng bật ra. Vì bối rối nên hắn liền cắn chặt môi  nhưng đã bị Ash ngăn lại, cứ thể mở ra. Môi dưới lép nhép bị mút mát. Cơ thể nhạy cảm do kích thích khiến Carlyle phải kìm lại, cố nén tiếng thở hổn hển. Đó là một cảm giác mà hắn chưa từng nghe nói đến. 

“Dừng, lại, đi, Ash, ư, hức...!

Chân đạp mạnh vào ra giường một cách hung bạo. Ngón chân co quắp lại vò tấm vải đến mức nhàu nhĩ. Liên tục lặp đi lặp lại. Dường như đó không phải là cơ thể của hắn nữa.

“Kì lạ quá, có gì đó, lạ lắm, hức!”

“Không có gì lạ cả, Carlyle ạ.”

Ash dịu dàng thì thầm. Nói như thế đó là điều hiển nhiên vậy. 

“Những lúc như vầy phải nói là sướng mới đúng.”

Không, không phải vậy. Như thế này là quá mãnh liệt đi. Đó là cảm giác khiến tâm trí trở nên phân liệt và làm tan chảy mọi thứ. Không quá mạnh, không quá yếu, với cường độ rất thích hợp, Ash đã nhấn đâu đó ở phía sau. Một tay di chuyển côn thịt của hắn và tay còn lại dần dần nhanh chóng đút vào phía sau. 

“Ash, Ash...”

Carlyle với giọng run rẩy, cuối cùng cũng ôm chặt Ash. Cánh tay gồng lên rất dữ dội giống như muốn bóp nát xương vai của đối phương. Ash nhìn hắn và cười. 

“Suỵt, mọi thứ sẽ ổn thôi.”

Cái gì ổn cơ chứ?... hắn không biết.

Đang suy nghĩ thì Carlyle liền trải qua một việc không thể tin được. 

“A...! Hức...!”

Lông mi run bần bật. Cả người cúi xuống do dồn hết sức vào lưng. Phần đùi đang căng cứng dần. 

Ngay tức khắc, tinh dịch bắt đầu chảy ra từ côn thịt trong tay Ash.

Tầm nhìn trắng xóa trở nên phai nhạc. Tai bị ù lại. Một khoái cảm đang dâng trào từ phía sau cùng cảm giác tê dại xuyên qua đỉnh đầu. 

Tinh dịch văng tung tóe trên tay Ash và bụng của Carlyle. Do đã không bắn ra trong một thời gian dài và được làm dịu đi nên tinh dịch chảy lỏng tỏng ra rất nhiều. Chất lỏng trắng nhớp nháp vào tay Ash. 

Ash từ từ rút tay ra. Vụt, như có gì đó rất nhanh chóng, ngón tay đã được rút ra từ bên trong. Lỗ huyệt co rúc, mút chặt ngón tay không hiểu sao liền được nới lỏng. Carlyle hất cằm lên, mắt nhíu lại. Vì môi bị mút mát nãy giờ nên nước dãi cứ thế chảy ra nên phần cằm có vẻ hơi ướt đẫm. 

“Nuốt giỏi lắm, Carlyle.”

Ash hạ mắt nhìn xuống một chút rồi giơ tay dính tinh dịch lên. Nhận thấy âm thanh vừa biến mất dần dần quay trở lại, Carlyle ngơ ngác nhìn. Sau gáy dần trở nên nóng bừng. Những thứ từng bị chặn lại đang tấn công hắn. Ash nhìn hắn. Bằng một nét mặt ngọt ngào, hiền lành như cún.

“Tôi sẽ nói cho cậu nghe như một phần thưởng nhé, hình mẫu lý tưởng.”

Cũng khuôn mặt đó, Ash liếm tinh dịch của Carlyle dính trên tay mình. Ánh mắt của hắn bị thu hút bởi hành động phóng túng của đầu lưỡi dài đang liếm lấy tinh dịch của hắn. Dâm đãng và tục tĩu. 

“Tôi thích mẫu người dâm đãng, Carlyle ạ.”

Giống như cậu vậy. 

Carlyle im lặng. Vì cảm thấy hổ thẹn nên không thể mở miệng. Hoặc có thể là bị choáng ngợp bởi lời nói của Ash sau đó và bởi ánh mắt quá sức khiêu gợi trước mắt. Dù sao thì có một điều chắc chắn, đó là:

Không phải người khác mà là Carlyle Frost... đã lên đỉnh khi bị đâm ở phía sau.

Tuần thứ 3

“Có thật là tôi không cần chuẩn bị bữa ăn không ạ?”

Bà Mayom, đến từ Leeds, người đã trông Carlyle từ khi còn nhỏ và quản lý ngôi nhà của hắn trong một thời gian dài liền hỏi. Đôi mắt to tròn bồn chồn chớp chớp mắt nhìn hắn. Khuôn mặt mà hắn đã nhìn thấy cả đời này, đối với Carlyle, bà ấy còn thân thiết hơn cả mẹ Alice của hắn. Bà Mayom có khi còn hiểu Carlyle hơn cả mẹ Alice của hắn. 

Ngồi trên bàn ăn làm từ gỗ mahogany rộng hình chữ nhật, Carlyle đặt tờ báo xuống và lặng lẽ nhìn bà Mayom. Một kiểu ra lệnh của người làm chủ. 

“Tôi không sao.”

Mayom đang Carlyle liệu có đãi vị khách sắp tới đây món gì hay không và cậu chủ chỉ ngồi như thế gặp khách hay sao mà không đãi gì vậy nhỉ. Bởi vì đây là lần đầu tiên Carlyle mời ai đó đến nhà vào thời điểm không phải mùa hay kì phát tình. 

Mayam rất lo lắng về sự bất ngờ đó, nhưng lại tiếc vì không thể thấy điều đó được. Hắn đã nói đi nói lại 2 lần là giữa hai người không có quan hệ gì cả. Tuy đại khái hắn biết thói quen của người có tuổi là vậy nhưng vẫn cứ cảm thấy khó chịu với sự nhầm lẫn của Mayom vì bà ấy cứ đinh ninh giữa hắn và Ash có một mối quan hệ nào đó.

Thật khó chịu mà. 

Vài chuyện như vậy xảy ra là có thật, nhưng mỗi khi nhớ đến Ash thì hắn hiển nhiên cứ khó chịu ở ngực như có chỗ nào đó đang nặng trịch. 

Chính xác là sáu ngày trước. Kể từ ngày hôm đó, Carlyle mỗi ngày đều liên tục nhớ lại tình huống đã xảy ra vào khoảng 5 giờ chiều Chủ Nhật tuần trước. Một sự đùa giỡn do vô thức ngoài ý muốn của hắn. Một ký ức xấu hổ và khủng khiếp. 

Chỉ với việc Ash làm thôi.... cũng đã giải quyết được triệu chứng khiến hắn điêu đứng hơn một tháng qua rồi. 

Đã rất lâu rồi hắn không lên đỉnh. Đã qua nhiều tháng, hắn đã tự buộc bản thân phải lên đỉnh và đến nỗi một tháng trước hắn thậm chí không thể làm được điều đó.

Sự hoài nghi của Carlyle về việc quan hệ tình dục dường như không biến mất hay thay đổi gì cả nhưng dù sao thì hắn cũng đã lên đỉnh rồi. Dòng tinh dịch chảy ròng ròng trên tay Ash. Cứ thế rồi bị liếm sạch một cách ngon lành. 

Thật ra vẫn chưa kết thúc ở đấy. Sau khi nói mẫu người mình thích là một người dâm đãng như một trò đùa, Ash lại quấy rầy Carlyle một lần nữa. Nhẹ nhàng nói “Kết thúc thôi nào.” Rồi vươn ngón tay ra phía sau của Carlyle mà càn quét. 

Như muốn chứng minh rằng việc trước đó là sự thật, Carlyle một lần nữa lại lên đỉnh. Mỗi khi Ash động, những gì trong đầu hắn đều tan chảy như đường tan trong nước. Hắn nhìn thẳng chớp chớp mắt, thân nhiệt thì nóng bừng như máu bên trong đang sôi lên vậy.


 

Chương trước
Quay lại Báo lỗi
Chương sau
Sắp xếp