18+

Đoạt Mộng: Chương 98: Đêm Mưa

Chương trước
Quay lại Báo lỗi
Chương sau



Chu Thăng: "!!!"
Dư Hạo: "Sao không nói sớm?!"
"Quên mất." Âu Khải Hàng nói, "Nhìn thấy bọn anh, một chút cũng không nhớ tới."
Chu Thăng lập tức choáng váng: "Sao lại thế này? Nói rõ ràng!"
Dư Hạo: "Mau trở về hiện thực đi!"
"Bình tĩnh." Chu Thăng lập tức nói, "Thời gian trong mộng đều chậm hơn so với hiện thực, em ngủ ở trên xe rồi?"
Trái lại Âu Khải Hàng rất bình tĩnh, nói: "Buổi sáng em xin nghỉ không đến trường, sau bữa trưa mới ra cửa, lập tức có người bịt kín mũi em, muốn lấy túi trùm lên đầu em.

Ban đầu em giả vờ để cho bọn họ đưa em đi, làm cho bọn họ không ngờ tới việc nửa đường đột nhiên em sẽ đánh trả, em lột túi trùm đầu xuống,định giải quyết bọn đấy chỉ trong chốc lát, nhưng dược tính phát tác nên đánh không nổi, thế là em lại bị bọn họ lên một chiếc xe..."
"Có nhớ biển số xe không?" Dư Hạo khẩn trương nói.

"Không chắc." Âu Khải Hàng nói, "Em thấy rồi, nhưng biển số xe không nhớ rõ lắm, chắc là cái này."
"Em bị bắt cóc mà còn bình tĩnh như vậy?" Dư Hạo quả thực dở khóc dở cười.

Âu Khải Hàng cười nói: "Không phải bọn anh bảo em bình tĩnh à?"
Âu Khải Hàng là đai đen Tae Kwon Do, muốn chế phục cậu không dễ dàng như vậy, lại còn bị cậu nhìn thấy biển số xe.

"Em cảm thấy xe sẽ đi về hướng nào?"
"Lên đường cao tốc." Âu Khải Hàng nói, "Trên đường dừng một lần ở trạm thu phí, em nghe thấy âm thanh Xin cầm thẻ...!Đại khái cách nhà em khoảng 20 phút."
"Chờ bọn tôi." Chu Thăng nói.

Dư Hạo lập tức ấn một tay ở trên trán Âu Khải Hàng, lập tức thế giới mộng cảnh ầm ầm biến mất, hai người trở lại hiện thực, đồng thời mở mắt ra.

Chạng vạng 6 giờ, trong phòng ký túc xá kéo rèm cửa chắn sáng, Phó Lập Quần đang cẩn thận ăn cơm hộp, đeo tai nghe theo dõi mùa mới của《 Cái xác không hồn 》, lúc đang xem cực kỳ chăm chú nhập tâm, không dám thở mạnh thì ——
"A!"
Chu Thăng cùng Dư Hạo ở sau lưng đột nhiên hét to một tiếng, như bệnh nhân hấp hối sắp chết bật dậy.

Phó Lập Quần suýt chút nữa bị doạ đái ra ra quần, cơm cà ri bị đổ nghiêng ra một bên, văng tung toé hết lên, cả người hắn run rẩy, nhìn hai thằng bạn cùng phòng.

Chu Thăng giật lấy điện thoại cấp tốc gọi cho Hoàng Đình, Dư Hạo xoay người xuống giường suýt chút ngã lăn ra, đứng dậy đi tất, lớn tiếng nói: "Cảnh sát không ai theo dõi em ấy sao?"
"Tra biển số xe!" Chu Thăng hô sang phía bên kia điện thoại, "Âu Khải Hàng bị bắt cóc, đã chia sẻ qua Wechat cho anh!"
Phó Lập Quần dán người vào góc tường, run bần bật, nhìn Dư Hạo mặc quần đùi đi giày, Chu Thăng nhảy xuống giường: "Điện thoại của Khải Khải không ai nhận!"
Phó Lập Quần: "............"
"Anh trai, mày về khi nào đấy?" Chu Thăng hỏi.

Trong mắt Phó Lập Quần còn rằng rằng hai người đột nhiên bị quỷ nhập xác, nói: "Hai bọn mày không sao chứ?"
Dư Hạo nói: "Bây giờ thầy Trần không phải lên lớp!"
"Bị bắt cóc?" Phó Lập Quần thử thăm dò Dư Hạo, "Việc gì vậy?"
"Em gọi điện cho anh ấy!" Chu Thăng nói, "Anh ấy nhất định sẽ nghe!"
Dư Hạo bắt được di động, gọi điện thoại cho Trần Diệp Khải, quả nhiên nhận, Trần Diệp Khải nói: "Sao vậy? Anh đang trong cuộc họp..."

"Chờ, chờ...!Tìm thầy Trần làm gì? Chu Thăng, anh tìm anh ấy làm gì?"
"Bảo anh ấy lái xe ra, đợi chúng ta ở cổng sau trường học!"
Chu Thăng đi giày xong, mở cửa, lao như gió xông ra ngoài, Phó Lập Quần đã đổi xong áo thun, nói: "Chờ tao một chút!"
"Chìa khoá!" Dư Hạo xoay người chạy vào phòng ký túc cầm chìa khoá, đuổi theo sau Chu Thăng.

Phó Lập Quần cùng Chu Thăng phi như bay, Chu Thăng nói: "Anh trai, mày đừng theo! Quá nguy hiểm!"
Phó Lập Quần: "Tao đương nhiên phải đi theo bọn mày."
"Không có cờ thưởng!"
"Đùa cái đéo gì!" Phó Lập Quần giận dữ hét, "Bọn mày là anh em của tao, tao có thể mặc kệ sao?"
"Hôn một cái!" Chu Thăng cười nói.

"Anh trai hôn một cái nè!" Dư Hạo cũng cười nói.

Trần Diệp Khải lái Mercedes Benz đỗ ở cổng sau trường, Chu Thăng kéo cửa ghế lái phụ, thắt đai an toàn, Trần Diệp Khải nói: "Sao thế?"
Dư Hạo: "Bản án quan trọng như vậy, mọi người ai cũng nhìn chằm chằm, tại sao không có người nào bảo vệ Khải Hàng?"
Chu Thăng: "Thủ tiêu đầu mối chứ sao! Làm gì còn khả năng nào khác?"
Đột nhiên Dư Hạo nghĩ thông suốt một việc —— Âu Khải Hàng đang bị theo dõi chặt chẽ, chắc chắn sẽ có người chịu trách nhiệm nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cậu ta.

Bị bắt trói đi như vậy, chứng minh cho điều gì?! Chỉ sợ tất cả những việc này đều là âm mưu từ trước!
Dư Hạo cùng Phó Lập Quần ngồi ở ghế sau, Chu Thăng nói: "Đi về phía này, lên đường cao tốc!" Nói xong định vị điện thoại cho Trần Diệp Khải, nói tiếp, "Dư Hạo, để ý điện thoại của Hoàng Đình!" Sau đó lại bắt đầu gọi điện thoại.

Trần Diệp Khải cũng không hỏi, Chu Thăng kết nối được điện thoại, nói về phía bên kia: "Ông già, mau phái tài xế, mang ba thằng tay chân [1], phi con xe ra đây, chờ trên đường cao tốc Dĩnh Tân, đừng hỏi tại sao! Nhanh!"
[1] Tay chân ở đây chỉ lũ côn đồ tay sai.

"Tay, tay chân..." Dư Hạo vẫn là lần đầu tiên nghe được cuộc thảo luận nghiêm túc về "Tay chân" ở hiện thực.

Hiển nhiên ở bên kia cũng không có khả năng hiểu được ngay, Chu Thăng đành phải nói: "Thằng oắt con kia bị bắt cóc!"
Dư Hạo nhận điện thoại của Hoàng Đình, Hoàng Đình nói: "Bọn em ở chỗ nào? Anh đang điều tra video giám sát trong tiểu khu, video giám sát đã bị xóa rồi, em ấy không đến trường học cũng không về nhà, anh chưa thông báo lên Thị Cục..."
Dư Hạo nói: "Rốt cuộc là người nào xuống tay?"
Chu Thăng lại đang gọi điện thoại, đáp: "Thị Cục phái người giám sát cậu ta, bị bắt ngay dưới mí mắt như vậy, chắc chắn có nội gián."
Phó Lập Quần: "Sao anh không trông coi thằng nhóc kia?"
"Thị Cục tiếp nhận, anh trông coi thế nào? Nói thừa hai câu cũng sẽ khiến bọn họ nảy sinh nghi ngờ." Hoàng Đình nói, "Không nghĩ tới chó cùng rứt giậu như vậy, anh lái xe đến cổng vào đường cao tốc, rồi sẽ tìm bọn em để tụ hợp."
"Không nên đánh thức em ấy," Trần Diệp Khải nói, "Bị đánh thức sẽ không biết được em ấy đang đến chỗ nào rồi."
Dư Hạo: "Bị bịt kín đầu rồi, em ấy cũng không biết mình tới chỗ nào."
Chu Thăng lập tức ném một ánh mắt ngăn Trần Diệp Khải lại, Trần Diệp Khải nhớ tới Phó Lập Quần vẫn còn ở ghế sau, liền nói sang chuyện khác: "Ngồi chắc vào." Sau đó đạp một chân ga, bắt đầu tăng tốc.

Trần Diệp Khải đi đường tắt về phía cao tốc, phi xe cực nhanh, lại vô cùng vững tay.

Phó Lập Quần nói: "Khải Khải, kỹ thuật lái xe của anh đỉnh thật."
"Cảm ơn." Trần Diệp Khải nói, "Tại sao bạn của mấy đứa lại bị bắt cóc?"
"Chuyện này nói ra thật sự quá dài." Dư Hạo nói.

Từ trường học đến đường cao tốc Dĩnh Tân không tới mười km, sắc trời tối tăm, Trần Diệp Khải nói: "Nói nghe thử xem nào?"
Dư Hạo liền một năm một mười mà nói, chỉ tới đoạn giấc mộng kia liền dừng, Trần Diệp Khải đại khái cũng hiểu được, thở dài, Phó Lập Quần lại nói: "Sao bọn mày lại biết thằng đấy bị bắt cóc?"
Chu Thăng đã sớm nghĩ kỹ, đáp: "Dư Hạo hẹn với thằng nhóc đấy một cái ám hiệu trên Wechat."
"À..." Trong lòng Phó Lập Quần vẫn còn sợ, nói, "Mày nói như thế [2], làm tao sợ chết khiếp."
[2] Ở đây hình như tác giả type nhầm thành "Tôi nói thế"
Dư Hạo bổ sung thêm: "Lúc ấy tôi vừa mới tỉnh ngủ, nhìn thấy Wechat cũng bị doạ." Hoàng Đình lại gọi điện tới nữa, lần này y mở loa ngoài, để cho mọi người dễ dàng trao đổi.

Trần Diệp Khải đến cổng vào đường cao tốc, nói: "Bọn em xác định là chỗ này?"
Hoàng Đình nói: "Anh thấy xe của Nicky rồi, anh đi theo sau bọn em, lái xe nhớ chú ý an toàn."
Chu Thăng cũng có chút không xác định, hít sâu một hơi: "Không chắc lắm, đánh cược một phen đi, có khả năng nhất chính là con đường này, em chấp nhận chọn sai."
Trần Diệp Khải nói: "Trên lý thuyết nếu anh muốn bắt cóc một người, nói không chừng sẽ lượn quanh thành phố vài vòng." Nhưng anh vẫn phi lên đường cao tốc, Dư Hạo lại nói: "Chắc chắn bọn họ sẽ phối hợp nghiêm mật với nhau, không để cho bất kỳ kẻ nào thấy được chiếc xe bắt cóc Âu Khải Hàng đâu, đi lòng vòng không phải lựa chọn tất yếu."
"Vậy phải xem mục đích của bọn hắn." Trần Diệp Khải bẻ tay lái, lên cao tốc, nói, "Nếu không đi lòng vòng, thì tình cảnh của em ấy sẽ tương đối nguy hiểm."
Chu Thăng nói: "Ừ, cho nên em mới nói là chấp nhận chọn sai."
Dư Hạo hỏi: "Vì sao?"
Hoàng Đình đáp: "Bởi vì bọn họ tính giết người diệt khẩu, không định thả thằng nhóc kia ra, cho nên không cần phải vòng vèo trong thành phố làm gì, Nicky, cậu có thể nhìn thấy xe không?"
Trần Diệp Khải nói: "Miễn cưỡng thì có thể, nếu không nhớ lầm biển số xe."
"Đi lên phía trước." Phó Lập Quần nói, "Em giúp anh quan sát xe bên phải."
Chu Thăng nói: "Khải Khải, chắc chắn phải chú ý an toàn."
"Đương nhiên rồi." Trần Diệp Khải nói, "Tin tưởng kỹ thuật của anh, tốt xấu gì trước đây anh cũng từng lao một đường qua rừng mưa nhiệt đới tới."
Hoàng Đình nói trong điện thoại: "Lão tài xế, dựa vào cậu."
Dư Hạo: "Trời mưa rồi."
Trong bóng đêm, Trần Diệp Khải mở đèn pha ô tô, lập tức phía trước sáng như tuyết, mưa to tầm tã, tầm nhìn càng trở nên mơ hồ.

Nhưng ánh sáng mạnh vọt tới, giống như sức mạnh của thần chỉ đường, giống như lúc toàn bộ vũ trụ hỗn độn nổ tung để khai thiên lập địa.

Nước mưa dưới ánh đèn chiếu rọi gần như liên tục va đập vào nhau, sau đó lại tách ra thành hàng vạn vì sao, vô số chiếc xe chạy xuyên qua đường cao tốc, mỗi chiếc xe đều có rất nhiều câu chuyện xưa cũ, vô vàn cuộc sống riêng.

Mới đầu Trần Diệp Khải còn chưa để ý tới xe xung quanh, Chu Thăng thì ở bên cạnh căn cứ vào tốc độ đi trên đường cao tốc để tính toán, khoảnh khắc tỉnh lại cách thời gian bây giờ, chiếc xe bắt cóc Âu Khải Hàng ít nhất đã đi được 70 km.

Xe Chu Lai Xuân phái cũng đã lên đường cao tốc, Chu Thăng trực tiếp gọi cho tên tài xế kia, bảo hắn chạy theo xe Mercedes Benz.

Trần Diệp Khải: "Ngủ một lát đi? Có tình huống mới anh sẽ gọi em."
"Anh gọi mấy cuộc điện thoại, bọn em đừng hé răng." Hoàng Đình nói ở trong điện thoại.

Một cái điện thoại của Hoàng Đình mở loa ngoài để liên lạc với bọn họ, một cái điện thoại khác thì bấm số tìm đồng đội, thế mà đang nói chuyện phiếm, hỏi đối phương buổi tối có đi hát K hay không.

Chu Thăng quay đầu lại nhìn vào mắt Dư Hạo, Dư Hạo bỗng nhiên hiểu rõ, Hoàng Đình đang thử đồng đội của anh.

Sau khi cúp điện thoại, nghe được âm thanh bên kia của Hoàng Đình cực kỳ lo lắng: "Quá khó, cũng không có cách nào thông báo cho bên cổng vào đường cao tốc chặn xe, rất dễ để lộ tin tức, chẳng may kẻ địch nhận được tiếng gió..."

Trần Diệp Khải nói: "Nhiều kẻ địch như vậy?"
"Ừ." Hoàng Đình nói, "...Thử xem bên kia."
Hoàng Đình lại tiếp tục gọi điện thoại, ở bên kia truyền đến một tiếng "Alo" của phụ nữ, Hoàng Đình nói: "Chuyển máy cho thầy Bạch giúp tôi." Sau đó lại nói: "Tình huống mở, xin ngài nghe tôi báo cáo." Nói xong thuật lại toàn bộ tình hình đã giản lược hội báo lên, cuối cùng nói: "Trong Cục có nội gián, không thể thông tri để bên cổng vào đường cao tốc chặn xe, sợ rút dây động rừng, chỉ có thể đuổi theo như vậy."
Một giọng nam vang lên: "Đã biết, tôi sẽ lập tức thông báo người đến phối hợp với các anh."
Hoàng Đình đáp: "Rõ."
Giọng nam kia nói: "Phải nghĩ mọi cách bảo vệ an toàn cho đứa trẻ này."
Khi nghe được lời này, mọi người đều nhẹ nhàng thở ra.

Hoàng Đình cúp điện thoại, giọng nói mang theo mỏi mệt: "Chỉ là một thằng nhóc học sinh cấp 3 mà thôi, có cần phải đuổi tận giết tuyệt như vậy không? Đến các giáo viên trường đó còn tự viết thư cầu xin cho em ấy, hy vọng có thể giảm nhẹ phán quyết!"
"Lên, chúng ta có thể thắng! Cảnh sát Hoàng, thay ánh trăng trừng phạt bọn hắn." Trần Diệp Khải không chút quan tâm nói, một câu làm cho tất cả mọi người cười ha ha.

"Nếu có thể thông tri cho bên cổng vào đường cao tốc thì tốt hơn nhiều rồi." Hoàng Đình nói, "Chó cùng rứt giậu, không chừng vẫn thu được tiếng gió gì đấy."
"Địa phương chơi cùng trung ương, chơi hết mức.

[3]" Trần Diệp Khải ngược lại rất rõ ràng.

[3] Ý là bên cục cảnh sát của HĐ là địa phương mà dám đấu với bên đầu não trung ương.

"Thầy Trần," Hoàng Đình lại nói ở trong điện thoại, "Cẩn thận bị ảnh hưởng."
Trần Diệp Khải không lên tiếng, Chu Thăng đang ngủ, còn Dư Hạo vẫn chăm chăm nhìn xe bên ngoài, từng khắc đều cố gắng phân biệt chiếc xe bắt cóc Âu Khải Hàng.

Không lâu sau, Chu Thăng lại tỉnh, ánh mắt đảo qua cửa kính, chậm rãi lắc đầu.

"Chờ đã, Khải Khải." Phó Lập Quần đột nhiên nói, "Thiếu gia, mày xem có phải là chiếc xe kia không."
Trần Diệp Khải trong lúc cấp bách vội vàng nhìn qua, biển số xe sai mất một số, nhưng cực kỳ giống với miêu tả của bọn họ.

"Thêm đùi gà! [?]" Chu Thăng hô to một tiếng, "Anh trai! Mày đúng là nam thần!"
Dư Hạo suýt chút nữa liền hô to một tiếng, "Đỉnh!" Lực chú ý của Phó Lập Quần thực sự quá lợi hại! May mà mang theo hắn, nếu không đã bỏ qua!
Mọi người cùng hô: "Thêm đùi gà!"
Phó Lập Quần lại nói: "Bây giờ phải làm thế nào?"
"Từ từ!" Chu Thăng lập tức nói, "Đừng kinh động bọn họ! Hoàng Đình, tiếp viện tới chưa?"
Trần Diệp Khải lái xe chậm lại, thấy xe Buick phía trước bắt đầu vượt lên, nói: "Muốn đến chỗ nào?"
Xe bên kia chuyển làn, Trần Diệp Khải cũng chuyển làn theo, tạt qua đầu một chiếc xe vận tải, Dư Hạo lập tức khẩn trương vô cùng, xin đừng xảy ra bất cứ chuyện gì trên đường cao tốc.

Gần tới trạm thu phí, hai bên cách không ít xe, Trần Diệp Khải từ đầu đến cuối vẫn nhìn chòng chọc chiếc xe kia, mắt thấy nó đã lái đi rồi.

Bên kia Hoàng Đình lại đang gọi điện thoại, đối phương đổi một người phụ trách kết nối, sau khi biết tình hình cụ thể, nói: "Trong vòng nửa giờ nữa chúng tôi sẽ đuổi tới, phiền anh theo sát bọn họ, không dưới tình huống tất yếu thì không được trực tiếp phát sinh xung đột."
"Đừng ra khỏi đường cao tốc..." Chu Thăng lẩm bẩm nói, "Tốt nhất đừng ra khỏi đường cao tốc."
Trần Diệp Khải nhìn thấy xe Buick kia rời khỏi đường cao tốc, mọi người đồng thanh "Fuck" một tiếng, Dư Hạo ý thức được nguy hiểm, vội nói: "Thầy Trần!"
"Biết." Trần Diệp Khải nói, tiện đà bẻ tay lái, cũng rẽ ra khỏi đường cao tốc.

Chu Thăng gọi điện thoại chỉ đường cho tài xế trong nhà, đây là một quận nằm giữa đường cao tốc Dĩnh Tân, Trần Diệp Khải không dám mở đèn pha ô tô, đi theo chiếc xe trên đường quốc lộ, vài lần còn suýt bị cắt đuôi, ngược lại Phó Lập Quần chỉ đường cực kỳ chuẩn xác.

Mưa càng lúc càng nặng hạt, Chu Thăng nói: "Sắp mất dấu nữa rồi, con xe này muốn lái đi đâu đây?"
"Bọn hắn quen thuộc chỗ này." Phó Lập Quần nói, "Không biết là nơi nào, chưa từng tới.

Dư Hạo, cậu tra bản đồ đi..."
"Là một ngọn núi." Dư Hạo nói, "Không phải khu thắng cảnh, phía dưới có vườn trồng trọt."
Bốn phía đen kịt một mảnh, đường gồ ghề nhấp nhô, trên đường dường như không có xe, Trần Diệp Khải nói: "Gầm xe này thấp quá."
"Là chỗ này đúng không?" Chu Thăng nói.

"Không sai!" Phó Lập Quần nói, "Tao nhìn hướng đi trên đường đất.

Dư Hạo, bên cạnh có thị trấn nhỏ nào không?"
"Không có..." Dư Hạo lập tức lạnh cả sống lưng, trong đêm mưa duỗi tay không thấy năm ngón, mang theo con tin chạy tới nơi này, chỉ có một khả năng duy nhất —— hủy thi diệt tích...!
Trần Diệp Khải đột nhiên dừng xe lại.

"Sao vậy?" Phó Lập Quần nói.

Trần Diệp Khải nói: "Bọn họ phát hiện bị theo dõi rồi."
Mưa to như trút nước, Chu Thăng nhanh chóng đưa ra quyết định: "Đi, không thể đặt mọi người lên hiểm cảnh."
Hoàng Đình nói: "Bọn em lui đi, gửi định vị cho anh."
Dư Hạo gửi định vị cho Hoàng Đình, ngay vào giờ phút này, xe Trần Diệp Khải phát ra một tiếng vang lớn, một chiếc xe húc vào bên cạnh, Dư Hạo tí thì kêu to ra tiếng, mọi người suýt chút nữa bị đẩy đập lên trên cửa xe.

Phó Lập Quần lập tức giữ chặt Dư Hạo, nổi giận nói: "Mẹ nó!"
Chu Thăng bị hành động này chọc giận, quát: "Đi mau!"
Trần Diệp Khải đang quay xe, đường núi tối om tối mù, xe Buick của đối phương lại đột nhiên tăng tốc, hung hăng va từ bên cạnh! Trong khoảnh khắc mọi người đều biết sống chết đã đến trước mắt.

Phó Lập Quần nói: "Đập một cái nữa là văng xuống núi rồi!"
"Xuống xe tìm yểm hộ! Cẩn thận bị thương!" Trần Diệp Khải không quay xe nữa, Chu Thăng tháo đai an toàn, bốn người xuống xe, từng người tách ra.

Đối phương lại húc thêm một lần nữa, trực tiếp hất thẳng chiếc Mercedes Benz lên trên lan can bảo vệ, lơ lửng giữa không trung.

Mưa to tầm tã, Dư Hạo trượt trên đường núi, Chu Thăng quát: "Chạy mau!" Tiện đà lao tới phía trước ghế điều khiển, kéo mạnh cửa xe ra, cửa xe bị khoá lại, đột nhiên ở sau xe xuất hiện một người, trong tay cầm côn sắt lập tức nện xuống gáy Chu Thăng.

Phó Lập Quần hô to một tiếng, xông lên trước, trong xe lại phi ra hai người, Chu Thăng tung một quyền qua, kẻ địch khom người né lấy, hai bên nhào lên đánh.

Chu Thăng quát: "Có võ! Đừng cậy mạnh!"
Trần Diệp Khải chợt lao lên, hợp lực với Phó Lập Quần đối đầu một người, Dư Hạo cầm một tảng đá ven đường, xông lên trước, ném một cú qua, trúng vào giữa gáy một người.


Mưa to càng thêm hỗn loạn, trên người tất cả mọi người đều là bùn đất, Chu Thăng vật một người ra đánh, lăn từ trên đường núi xuống.

"Chu Thăng!"
"Đừng quan tâm đến anh!" Chu Thăng tránh thoát khỏi người nọ, chạy lên phía đường núi.

Nhóm kẻ địch cùng tài xế có bốn người, rõ ràng đều có võ, Chu Thăng ứng phó một người đã cố gắng hết sức, mặt khác Dư Hạo, Phó Lập Quần cùng Trần Diệp Khải, ba người dường như hoàn toàn không phải là đối thủ của bọn hắn, chỉ có thể tách ra xung quanh né tránh.

"Dừng tay!" Tài xế tóm lấy một người, kéo cậu từ trong xe ra, đúng là Âu Khải Hàng!
Một con dao găm đặt ở trên cổ Âu Khải Hàng, tố chất tài xế của bọn bắt cóc hiển nhiên rất tốt, gặp nguy không loạn nói: "Lui về hết cho tao."
Mọi người tách ra một lúc, trái tim của Dư Hạo nhảy tới cổ họng, bọn bắt cóc chậm rãi lui về đằng sau, Chu Thăng lại cướp được một cây gậy sắt cầm theo, thong thả tới gần từ phía sau bọn bắt cóc, vung cao gậy sắt lên, không tiếng động đập xuống.

"*** con mẹ mày..."
"Cứu người!" Trần Diệp Khải quát.

Thoáng chốc đã hoàn toàn đại loạn, Chu Thăng quát: "Cứu được người lập tức lui về phía sau!"
Trời mưa quá lớn, Chu Thăng chỉ sợ thất thủ mà đánh nhầm người nhà, vung cây gậy sắt kia đập lên đầu bọn bắt cóc, bất kỳ người nào ăn phải một chút cũng cực kỳ nguy hiểm.

Trần Diệp Khải xông lên cứu Âu Khải Hàng, Phó Lập Quần cùng Dư Hạo lập tức lui về đằng sau.

"Đối phó với nó trước!"
Bọn bắt cóc lại phối hợp cực nhanh, lập tức nhận ra ai mới là mục tiêu quan trọng, cần phải mau chóng giải quyết Chu Thăng, chỉ cần một mình Chu Thăng nằm xuống, những người khác đều sẽ không trở thành đối tượng uy hiếp.

Một mình Chu Thăng đánh ba gã này, áp lực lập tức tăng vọt, tách ra nhường đường, từ từ lùi lại ra phía sau xe Buick.

Dư Hạo nhảy liền ba bước trèo lên nóc xe Buick, cả người nằm sang một bên, dùng khuỷu tay làm chuỳ, nện mạnh xuống phía sau ba người đang giao đấu.

Chu Thăng xoay người lấy lưng làm lá chắn, hai người ở sau xe chớp mắt thay đổi vị trí, khuỷu tay Dư Hạo lập tức đập trúng sườn cổ tài xế, kéo Âu Khải Hàng qua.

"Đi!" Chu Thăng hô lớn.

Đã rất lâu rồi Dư Hạo không đánh nhau, lần trước khi đuổi theo tập công văn của Lâm Tầm, kia cũng chỉ là hai tên lưu manh, bây giờ kẻ thù căn bản đâu giống như xưa.

Nhóm bắt cóc để lại hai tên đối phó với Chu Thăng, hai tên khác quay về đuổi theo Dư Hạo và Âu Khải Hàng.

Trong khoảnh khắc tài xế tóm lại cổ áo Âu Khải Hàng kia, liền lôi cậu theo lăn xuống đường núi.

"Buông tay!" Trần Diệp Khải xông tới.

Dư Hạo trượt dọc theo một bên sườn núi, tạt theo một trận bùn, trượt thẳng xuống.

Trần Diệp Khải đã vọt tới trước mặt tài xế, dây dưa với gã, Âu Khải Hàng hô: "Dư Hạo! Là anh sao?! Thả em ra! Em tới hỗ trợ!"
Hai tay Âu Khải Hàng bị trói vắt chéo ở sau lưng, cậu bị hất ngã lăn ra mặt đất, giãy dụa đứng dậy muốn chạy trốn, Trần Diệp Khải lại rống lên một tiếng như sấm: "Đừng chạy! Cẩn thận ngã xuống núi!"
Đối phương vặn lấy cánh tay Trần Diệp Khải, đẩy anh ra, lại đá một cú mạnh, Trần Diệp Khải hét to một tiếng, cánh tay bị đá trúng.

Dư Hạo phi người từ trên cao xuống, đá vào giữa đỉnh đầu người nọ, người nọ đành phải xoay người lại đối phó Dư Hạo.

Trần Diệp Khải móc dao găm Thuỵ Sĩ ra, cắt dây thừng trên tay Âu Khải Hàng, lại tháo khăn trùm đầu cậu xuống, mặt hai người đầy nước mưa, trong nháy mắt ngắn ngủi đối diện với nhau ——
Trần Diệp Khải nói: "Em đi mau! Anh đi giúp em ấy!"
Phó Lập Quần một mình đối phó một người, căng thẳng đến mức có hơi phát run, kỹ thuật đánh nhau của hắn từ trước đến nay đều không bằng Chu Thăng, chỉ dựa vào thân hình cao lớn, lấy ưu thế áp chế sức chiến đấu.

Ngực hắn bị đạp hai cú, cằm ăn một đấm, lại kiên trì cho dù như thế nào cũng phải giữ chặt kẻ thù.

Dưới chân núi truyền đến tiếng hô to, bọn bắt cóc kia cười lạnh một tiếng, thế mà không thèm quan tâm Phó Lập Quần nữa, nghiêng người một cái trượt xuống!
"Không được chạy!" Phó Lập Quần cũng trượt xuống theo.

Hai kẻ địch vây kín Dư Hạo, muốn hai chọi một để đánh chết y tại chỗ, Trần Diệp Khải xông lên trước, nâng cánh tay lên, chắn giúp Dư Hạo một chút, Âu Khải Hàng gia nhập chiến đoàn, ba người lại bắt đầu hỗn chiến.

Chu Thăng ở chỗ cao quát: "Đừng đánh nữa! Có người đến cứu rồi, tranh thủ thời gian mau chạy, chia nhau ra mà chạy! Bọn này không nhận ra ai với ai!"
Dư Hạo đã bị đối phương đánh đến hai mắt nổ đầy sao, bên tai truyền đến một trận động cơ vang dội.

"Tránh ra!" Dư Hạo hô, xông đến phía trước đẩy Phó Lập Quần trượt xuống núi.

Một chiếc xe lao nhanh đến, đập tài xế kia văng lên kính xe, Hoàng Đình đẩy cửa xuống xe, cất cao giọng nói: "Cảnh sát đây! Đặt hai tay ra sau đầu! Ngồi xổm xuống!"
Âm thanh kia của Hoàng Đình ngập tràn khí thế, Âu Khải Hàng lập tức kéo Trần Diệp Khải theo, trốn ra sau xe Hoàng Đình, bốn gã bỏ xe cũng bỏ quên luôn Chu Thăng và Dư Hạo, vây xung quanh Hoàng Đình.

Hoàng Đình móc súng ra, trầm giọng nói: "Nắm tay giơ lên!".


Chương trước
Quay lại Báo lỗi
Chương sau
Sắp xếp