18+

Một nghìn kế tán trai của tổng tài Alpha: Chapter 11: Chút nữa anh ấy sẽ tới đón tôi về nhà

Chương trước
Quay lại Báo lỗi

Tác giả: Hoa Thanh Loan

Editor: Kilig

Beta: Shin

Bản dịch được thực hiện bởi Qtruyen - Ổ của những chú Cú ăn Tạp. Hãy truy cập qtruyen.net đọc để ủng hộ nhóm dịch nhaaaaa.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bởi vì chuyện bát quái của Ôn Mịch với Lăng Hạc Thời được truyền cả công ty, nên mỗi lần Ôn Mịch đi đưa văn kiện cho các phòng ban thì mọi người rất nhiệt tình với cậu, mà cậu lại không thích ứng được các cuộc xã giao như vậy, nên toàn mượn cớ còn nhiều việc phải làm để chuồn sớm, thời gian cậu tới mỗi phòng ban tuyệt đối không vượt quá năm phút đồng hồ.

 

Chẳng bao lâu sau cũng chỉ còn sót lại một phần văn kiện, chỗ văn kiện này phải đưa tới phòng Hậu Cần.

 

Sau khi ra khỏi thang máy, nhiệt độ điều hoà ở phòng Hậu Cần khác với các phòng ban khác, làm cho Ôn Mịch cảm thấy vô cùng quen thuộc.

 

"Ủa đây là Ôn Mịch của chúng ta mà, Lăng tổng không có ở công ty nên nhớ chúng ta rồi?"

 

"Không thể nào, trước đây lúc Lăng tổng ở công ty thì không thấy Ôn Mịch hẹn chúng ta đi ăn cơm trưa, hiện tại Lăng tổng vừa đi công tác, liền tìm hẹn chúng ta ăn cơm trưa."

 

"Ôn Mịch có phải cậu có hơi trọng sắc khinh bạn ?"

 

"Bất quá nếu bạn trai tui mà cũng đẹp như Lăng tổng, thì việc khinh bạn này cũng dễ hiểu thôi."

 

Một đám người trêu chọc Ôn Mịch xong, kẻ tung người hứng, mọi người đều cười đùa.

 

Ôn Mịch ngượng ngùng gãi gái đầu, tìm một chỗ trống ngồi xuống tán gẫu với mọi người.

Đang trò chuyện thì có người hỏi về buổi họp lớp của Ôn Mịch, hóa ra Đào Thi Cẩm đã nhắc đến chuyện này vài lần với mọi người trước khi tham gia buổi họp lớp, tới khi họp lớp xong cả tuần sau cũng không thấy người đâu.

 

"Tôi còn tưởng là thứ hai đầu tuần, cô ta nhất định phải khoe khoang một phen là cô ta quen người bạn trai này rất có tiền." người đang nói là người ngồi cạnh bàn làm việc với Đào Thi Cẩm, quanh năm cảm nhận sâu sắc chiêu đầu độc Versailles của cô ta.

 

"Ở buổi họp lớp xảy ra chuyện gì hả Ôn Mịch? Đào Thi Cẩm không chịu lộ một chữ nào, hơn nữa thấy cô ta đăng trên vòng bạn bè cài gì mà, đàn ông đều là thứ có mới nới cũ, mà sau đó vài phút liền xoá mất, theo tôi thấy tám phần mười là chia tay rồi."

 

Nhân duyên của Đào Thi Cẩm ở phòng Hậu Cần không tốt lắm, mọi người ngươi một câu ta một câu suy đoán, Ôn Mịch thấy tính cách sĩ diện của Đào Thi Cẩm, chắc chắn sẽ không chủ động nói cho người khác biết việc mất mặt ở buổi họp lớp, cũng sẽ không nói cho người khác chuyện của cậu và Lăng Hạc Thời.

 

Ôn Mịch nhớ lại chuyện ở buổi họp lớp, thật muốn kể cho mọi người nghe, cũng có ý tứ cố ý khoe khoang, cuối cùng lại tìm lý do về lầu mười tám.

 

Ông chủ lớn không ở, bầu không khí ở tầng 18 gần đây rất thoải mái, tới gần giờ tan tầm Ôn Mịch, mọi người ai ai cũng đang khí thế ngất trời mà tán gẫu, cũng không có chú ý đến sự tồn tại của cậu. Ôn Mịch ngồi ở chỗ làm việc ngậm kẹo, dựng thẳng tai nghe.

"Thích ảnh đế bị chụp lén, nghi ngờ đang ăn tối dưới ánh nến bên suối với một tiểu Omega, việc này thật hay giả ?"

 

"Không thể nào, năm đó Lăng tổng của chúng ta có tham gia lễ cưới của Thích ảnh đế, vẻ mặt rõ ràng là rất vui vẻ, nhìn kiểu gì thì bạn bè của Lăng tổng cũng sẽ không thể là tra A."

 

"Tiểu Chu nói đúng, sau khi Thích ảnh đế kết hôn trước giờ không dính scandal nào, bạn đời của anh ấy được bảo mật kỹ lưỡng, ngay cả tên cũng không có tiết lộ ra ngoài, Làm sao anh ấy có thể đột nhiên lừa dối được? Chắc chắn là mấy tên paparazi kia đi bịa chuyện."

 

"Anh Triệu nói như vậy cũng không đúng, trước không dính scandal mà hiện tại đột nhiên bị chụp được, có khi đây chính là thật sự đó."

 

Ôn Mịch rất ít để ý tin tức trong giới giải trí, mà việc Thích ảnh đế là bạn tốt với Lăng tổng không phải bí mật, cho nên chuyện về Thích ảnh đế Ôn Mịch cũng biết một chút.

 

Vừa nhắc tới Thích ảnh đế Ôn Mịch liền nghĩ đến Lăng Hạc Thời, năm đó Lăng Hạc Thời tham gia lễ cưới của Thích ảnh đế rồi bị chụp trúng một phát leo lên hot search luôn, từ lúc đó liên tục đứng đầu bảng nam thần Alpha, khi đó Ôn Mịch còn đang đi học, lần đầu nhìn thấy bức ảnh Lăng Hạc Thời, bị sự đẹp trai này câu mất, đến bây giờ trong điện thoại di động của Ôn Mịch còn giữ tấm hình chụp trộm kia.

 

Vừa lúc Ôn Mi mở máy muốn xem lại lần nữa, liền bị nhóm WeChat của gia đình tag tên.

 

【 người một nhà tương thân tương ái 】

 

【 ba: @Ôn Mịch, Tiểu Đồng sắp nhập học rồi, cuối tuần con chở nó đến trường báo danh đi. 】

 

【 đại ca: Cuối tuần này con tăng ca, nếu không thì con sẽ đi với nó, em ba chăm sóc thật tốt Tiểu Đồng nha. 】

 

【 em trai: anh hai rõ ràng anh nói sẽ đưa em đi mà, thân thể anh ba như vậy em không chăm sóc ảnh là tốt lắm rồi, hơn nữa bạn học khác đều có anh trai Alpha đưa đi, em cũng muốn mà. 】

 

【 đại ca: Út ngoan, anh mới xin được mấy ngày nghỉ để ra ngoài chơi, lần này không dễ xin, em đi với anh ba đi ha, về anh mua cho em máy chơi game. 】

 

【 tiểu đệ: Vậy cũng được, @ Ôn Mịch tới đón em mang cho em cốc trà sữa nha. 】

 

Ôn Mịch nhìn tin nhắn trong nhóm, mỗi người một câu ta một câu liền đem an bài việc cho cậu, xưa nay không ai hỏi qua ý kiến của cậu. Tâm tình Ôn Mịch tuột xuống liền nhét viên đường vào miệng, kỳ vọng vị ngọt có thể mang chuyện không vui đi.

 

Lần trước thử qua thanh đường Lăng Hạc Thời cho cậu, Ôn Mịch cảm thấy thật ngọt, chính mình mua lại không tìm được vị cam quất, vì vậy mua một bao thập cẩm, một bao chỉ có mười viên đường thật quý, Ôn Mịch không nỡ ăn, mỗi ngày cũng chỉ nhẫn nhịn ăn một viên, ngày hôm nay tâm tình không tốt cho phép chính mình ăn nhiều một viên.

 

"Ôn Mịch, nghỉ làm rồi, cậu còn chưa đi sao?" Đeo túi xách chuẩn bị đi, đồng nghiệp Beta hỏi.

 

"Tôi lập tức đi ngay." Ôn Mịch lấy lại tinh thần, thoát khỏi giao diện Wechat, không chú ý tới khung trò chuyện của Lăng Hạc Thời.

 

Bầu trời ban ngày trong xanh, nhưng bây giờ đã trở nên u ám, không khí oi bức như thể sắp mưa.

 

Hôm nay Ôn Mịch muốn đi tiệm cà phê của ông chủ Đào ngồi một chút, mới vừa đi tới đầu hẻm một luồng gió nóng mang theo mùi hương nhà ai xào rau quả ớt thổi tới đây, Ôn Mịch bất thình lình hít một hơi, bị sặc ho khan.

 

Một chiếc xe công vụ màu đen đậu ở cổng, cửa sổ xe mở phân nửa, khuôn mặt của Alpha nửa ẩn nửa hiện trong bóng tối, mơ hồ chỉ có thể nhìn thấy một đôi trắng đen rõ ràng phủ một tầng lạnh lẽo.

 

Không biết đối phương nhìn thấy cái gì, trong mắt lạnh lùng tiêu tán, có một tia trời trong long lanh.

 

Lăng Hạc Thời vừa từ sân bay trở về, nhìn Ôn Mịch luống cuống tay chân móc ra giấy ăn hỉ mũi, không nhịn được thở dài, tiểu Omega này thân thể quá yếu, đã một tuần rồi. bị cảm và vẫn chưa khỏe.

 

Ôn Mịch không biết có người nhìn chính mình, sợ mình lại ngửi thấy mùi ớt nên vội vàng bước vào ngõ, ôm chặt mũi.

 

Ngay sau đó Ôn Mịch đã tới tiệm cà phê, vừa vào cửa cà phê hương hòa lẫn bánh ga tô nhỏ thơm ngọt vị phút chốc chữa khỏi cho Ôn Mịch.

 

"Làm sao vậy?" Ôn Mịch hỏi người phục vụ beta mang thần sắc quái dị mà anh biết.

 

"Hình như tâm tình của ông chủ Đào rất xấu, sắp uống hết một chai rượu đỏ rồi, cậu nhanh đi khuyên anh ấy đi."

 

Ôn Mịch biết Đào Chanh lâu như vậy, đối phương rất ít khi nào có tâm tình không tốt, chỉ một gặp phải một lần cũng chỉ uống lưỡng ly rượu đỏ, xem ra là có chuyện lớn gì đó. Ôn Mịch vội vàng tìm tới Đào Chanh đang ngồi ngốc một góc, ngồi ở đối diện với anh.

 

Đào Chanh ánh mắt mơ hồ rõ ràng là đã uống say, nhìn thấy Ôn Mịch cậu híp mắt nhìn hồi lâu cuối cùng khoác tay áo một cái.

 

"Tôi có chồng rồi, đừng có đến gần tôi."

 

"..." Xem ra say đến nỗi không rõ ai với ai.

 

"Nhìn thấy cái này không, quý lắm, chồng tôi mua, nhà tôi có đầy luôn." Đào Chanh giơ tay khoe nhẫn kim cương long lanh tới trước mặt Ôn Mịch, "Cậu mua không nổi đi? Thức thời một chút đi nhanh đi, không thôi tôi kêu chồng tôi đến đánh cậu bây giờ, anh ấy là A đó."

 

"... Tê" trong khi khoe khoang sự giàu có của mình, ông chủ cũng không quên khoe ân ái, ông chủ Đào lợi hại.

 

Có lẽ thấy Ôn Mịch còn ngồi đó, Đào Chanh sờ sờ trên người, lẩm bẩm nói muốn gọi điện thoại.

 

"Ông chủ Đào điện thoại di động ở đây." Ôn Mịch bất đắc dĩ đem điện thoại di động trên bàn phóng đẩy đến trước mặt Đào Chanh.

 

"Cảm ơn nha, mời cậu uống rượu."

 

Nhìn ông chủ Đào uống rượu đỏ như uống nước trái cây,rót đầy ly rỗng trước mặt, tỏ vẻ không uống thì không cho mặt mũi, Ôn Mịch đành phải nhấp một ngụm.

 

Đào Chanh uống nhiều rồi có chồng đón, tửu lượng của cậu không tốt nên phải chú ý một chút, không thể uống say nếu không cũng không có ai đưa cậu về nhà.

 

Thấy Ôn Mịch uống Đào Chanh rất hài lòng, lúc này mới tiếp tục lấy điện thoại di động muốn gọi điện thoại.

 

Người bên kia bắt máy rất nhanh, Ôn Mịch còn tưởng rằng mình sẽ bị đút cơm chó.

 

"Ly hôn! Tôi muốn ly hôn với anh! Tiền và nhà của anh đều thuộc về tôi. Ôm đống quần áo rách nát của anh và tên O ngốc kia đi."

 

"! ! !" Ôn Mịch trợn to hai mắt, trong nhất thời không tiêu hóa được lượng thông tin trong câu nói này.

 

"Tôi cho anh biết, đang có người đối diện muốn theo đuổi tôi, hắn theo tôi uống rượu, tôi quyết định chút nữa sẽ đi cùng hắn, cho anh hối hận chết luôn!"

 

"? ? ?" Đừng đùa!

 

Ôn Mịch không biết bên kia nói cái gì, Đào Chanh đưa điện thoại cho cậu.

 

Thần sắc phức tạp mà nhìn Đào Chanh liếc mắt một cái, Ôn Mịch nhận điện thoại.

 

"Chồng của Đào Chanh anh đừng hiểu lầm, tôi là bạn của Đào Chanh, tuyệt đối không muốn chen chân vào giữa hai người, hơn nữa..." Ôn Mịch cũng không lo đến lúng túng, dù sao cũng không ai biết.

 

"Hơn nữa tôi có bạn trai, là một A rất đẹp trai, hai chúng tôi tình cảm khá tốt, một chút nữa anh ấy sẽ tới đón tôi về nhà!"


 

Chương trước
Quay lại Báo lỗi
Chương sau
Sắp xếp