18+

Trở về 20 năm trước nhận nuôi lại bản thân: Chapter 12

Chương trước
Quay lại Báo lỗi

Tác giả: Thanh Luật

Editor: Wu

Beta: Shin

Bản dịch được thực hiện bởi Qtruyen - Ổ của những chú Cú ăn Tạp. Hãy truy cập qtruyen.net đọc để ủng hộ nhóm dịch nhaaaaa.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Trường tiểu học Hồng Sơn ở ngay giao lộ chữ Đinh (丁), hướng nam giao lộ mở hơn mười quán ăn nhỏ lẻ, nếu Khương Vong đón bạn nhỏ nhà mình mà có thời gian nhàn rỗi, hai người sẽ cùng nhau lần lượt đi dọc từng nhà ăn qua thử qua các món, đầu bếp sau một thời gian dài quen mặt còn chủ động chào hỏi.

“Anh Khương! Hôm nay cá chỉ vàng* trong cửa hàng rất tươi, có muốn thử không?”

“Còn chưa có ai xếp hàng, không vội.”

Khương Vong đem con phố biến thành căng tin, bạn nhỏ đi theo hắn mấy ngày xuống quán đã cảm thấy ngấy, hưng trí bừng bừng về nhà nấu mì ăn liền. Khương Vong cũng không thèm để ý đến cậu nhóc, hắn còn đang bận so sánh hương vị của mì dandan và mì xào tương đen*.

(*) 杂面: wānzá miàn: Mì dandan (mì đậu sốt thịt): một trong những đặc trưng ẩm thực Trùng Khánh.

 

 

(*) 酱面: zhájiàng miàn: mì xào tương đen (Trác tương miến): là một món mì có nguồn gốc từ Sơn Đông, Trung Quốc.

 

Tiệm mì dì Hồ không lớn, chỉ có sáu cái bàn bên trong lại chất đầy ghế đẩu được xếp chồng cao chạm lên trần nhà, buôn bán thường không được đắt khi trời càng về tối.

Trước sau ba con phố, cũng chỉ có tiệm mì này dùng lòng đỏ trứng vịt trộn với bột mì, để đảm bảo sự dai giòn của sợi mì mà ba giờ sáng cửa hàng nhỏ vẫn mở đèn ngủ sấy khô. Lẩu sườn bò được hầm với sữa cho ra nước lèo màu trắng, hương vị đậm đà, thơm phức, hành lá tưới dầu phi lên càng kích thích vị giác thực khác, thích không thể tả.

Khương Vong còn phải phân phó một số cấp dưới xử lý vấn đề kinh doanh xuyên thành phố nên tranh thủ đến đây trước nửa tiếng để ăn mì. Ngồi còn chưa nóng ghế đã nghe có người gõ cửa sổ từ bên ngoài.

“Trùng hợp thật.” Quý Lâm Thu chào hỏi, sườn mặt anh xuất hiện sau cửa sổ chất liệu thủy tinh màu xanh, hình bóng mập mờ kết hợp với thiết kế cửa sổ cũ mang vài nét phong cách anh tuấn của mấy diễn viên HongKong.

Khương Vong có chút kinh ngạc, thấy thầy Quý đi vào ngồi đối diện, hắn không được tự nhiên nở nụ cười.

“Quán này hương vị bình thường, thời gian cũng còn sớm, nếu không tôi cùng thầy Quý đổi chỗ khác ăn thử?”

“Hai ngày trước còn nói nợ tôi một bữa cơm, hôm nay ngay cả mì bò cũng không nỡ mời?” Ánh mắt Quý Lâm Thu dừng lại trên mặt hắn vài giây, giống như dò xét lại giống như đùa giỡn: “Yên tâm đi, tôi cũng chỉ gọi thêm nồi Cửu Thiên Vũ Nhật Bảo, Khương tiên sinh hào phóng, khẳng định sẽ không cự tuyệt đâu.”

Nhắc đến mới thấy kỳ quái, ngày thường trong cửa hàng đều có mấy vị khách cũ đến thăm, không gọi món thì cũng là đánh bài nói chuyện phiếm, hôm nay cửa hàng vắng tanh, chỉ có hai ông lão ngồi một góc đang ăn mì, bên cạnh để một cái túi vải cũ nát. Bà chủ không ở trước quầy, phục vụ gọi món cho khách xong đã vội vàng đi vào sau bếp, thậm chí còn chưa rót trà mời khách.

Ánh mắt Khương Vong khẽ biến, còn muốn kiếm cớ đuổi người đi, ngoài cửa truyền đến một tiếng phanh gấp.

Không kịp nữa rồi.

Ba chiếc ô-tô chặn trước sau cửa tiệm, mười mấy thanh niên ăn mặc như xã hội đen xuống xe tràn vào, bên ngoài còn có người lấy ổ khóa khóa cửa tiệm lại.

Trong không gian vang lên tiếng “cùm cụp”, người ở trong quán triệt để bị nhốt hết.

Quý Lâm Thu nhìn lướt qua ngoài cửa, tự nhiên rót trà mời Khương Vong.

“Khương tiên sinh hình như không phải người trong thị trấn, vậy đã từng thử qua loại nước hoa sơn trà nơi này chưa?" Dáng vẻ anh giống như không phát hiện nơi này đã bị đám lưu manh vây quanh, khẽ nhấp một ngụm nói: “Ở đây tiếng địa phương chúng tôi gọi là trà Tam Bì Quán, nghe có vẻ khiêm tốn nhỉ, kỳ thật lá trà được tỉ mỉ phơi sương trên Thái San Hải Đường, hương thơm rất độc đáo.”

Khương Vong nhận trà anh đưa, ánh mắt nhìn kỹ ly trà thêm vài phần.

“Thầy không sợ sao?”

“Tôi sợ gì chứ?” Quý Lâm Thu ngẩng đầu chậm rãi nhìn xung quanh: “Ồ, lại trùng hợp nữa này, tôi còn gặp thêm ba học sinh mà tôi từng dạy qua.”

“Hạ Bằng, Phùng Triệu Dương, Lý Hải, hiện tại hẳn là đang học lớp 2 và lớp 3 ở sơ trung, đúng chứ?”

Ba thiếu niên bị điểm danh sắc mặt đều không tự nhiên.

Khương Vong bỗng nhiên ý thức được Quý Lâm Thu hôm nay cố ý tới tìm hắn, trong lúc nhất thời không nghĩ thông suốt nguyên nhân, chỉ nín thở đánh giá đám lưu manh này. Trong và ngoài tổng cộng có mười hai người, bốn học sinh cao trung (trung học phổ thông), năm học sinh sơ trung (trung học cơ sở), dáng vẻ của tên đứng đầu cũng không quá hai mươi bốn tuổi.

“Khương Vong đúng không?” Thiếu niên đại ca xã hội đen hít một ngụm Cửu Ngữ Chí Tôn*, miệng với lỗ mũi giống như cái máy tạo khói phì phèo nhả ra: “Anh rất có gan.”

(*) Hiệu thuốc lá 九五至尊

 

“Kẻ nào dám hỗn láo bắt nạt người của ông,” Thanh niên cười lạnh một tiếng, lại hít một hơi tiếp tục phun khói bằng lỗ mũi: “Hôm nay không bắt được thằng đó quỳ xuống gọi một tiếng ông nội thì đừng nghĩ còn toàn đầu toàn đuôi (1) mà đi ra khỏi cửa tiệm này.”

“Là toàn tu toàn vĩ (1).” Quý Lâm Thu bình tĩnh sửa lại: “Với cả tiếng địa phương Bắc Kinh, hai chữ cuối cũng phải sửa phát âm, đọc là er, dùng thanh nhẹ, không phải cứ uốn lưỡi cuối vần rồi thích đọc sao thì đọc là em sẽ biến nó thành nhi hóa âm (2) đâu.”

(1) Nguyên văn: 须全尾: Thân thể khỏe mạnh (toàn tu toàn vĩ), vốn dùng để hình dung con dế đi qua (tu = râu, vĩ = đuôi), dùng để hình dung người nào đó có thân thể khỏe mạnh. Ý bạn chẻ kia muốn hăm dọa không quỳ xuống xin tha thứ thì đừng có nghĩ tới chuyện còn nguyên vẹn, lành lặn mà bước ra khỏi quán. (Nguồn tham khảo “Danh môn ác nữ - Nhân Tân”, editor: Umi, Puck)

(2) Nhi hoá hay ér hoá: Một hiện tượng ngữ âm trong tiếng Quan Thoại* và một số phương ngữ là hậu tố "" không tự tạo thành âm tiết mà được kết hợp với âm tiết đứng trước, làm cho nguyên âm của âm tiết trước trở thành nguyên âm-nguyên âm. Ví dụ, cách phát âm của " " là huār, không phải huā ér. (*Quan Thoại là cách gọi của tiếng Hán tiêu chuẩn. Tiếng phổ thông là ngôn ngữ thông dụng của Trung Quốc, là tiếng Hán tiêu chuẩn hiện đại, cách phát âm tiếng phổ thông lấy tiếng Bắc Kinh làm chuẩn)

Trong tiếng Trung có 4 thanh điệu cơ bản (thanh 1: bā “−”; thanh 2: bá “/”; thanh 3: bǎ “V”; thanh 4: bà “\”) và thanh nhẹ: ba (không có ký hiệu)

Ý thầy Quý là ở Bắc Kinh, giọng của người bản địa người ta thường có thói quen thêm âm “er” vào cuối câu và “er” này lúc nói chỉ đơn giản uốn lưỡi thành “r” mà không sử dụng thanh điệu, ví dụ: 回儿: húi er: trở về không phải “húi ér”; 去儿: qù er: đi thôi không phải “qù ér”…nhưng bạn đó lại phát âm là “ér” (dùng thanh 2), kiểu bạn chẻ muốn bắt chước mà bắt chước không tới.

Mấy học sinh trung học hai mặt nhìn nhau, Khương Vong cũng lộ ra vẻ mặt tò mò.

Thiếu niên đại ca xã hội đen bị bắt bí đâm ra ngượng ngùng, tức giận đến mức mặt mày nhăn thành một đống, chửi bới: “Tên thầy giáo họ Mã* này là ai? Ai để tên thầy giáo này vào đây vậy?!”

(*) Ý chỉ người có vẻ bề ngoài phong lưu, đẹp trai. Cũng có thể dùng “họ Mã” để mỉa mai một người chỉ được cái mã (vẻ) bên (bề) ngoài.

Tên đàn em phụ trách theo dõi hoảng loạn nói: “Là hắn ta đột nhiên xuất hiện, em cũng không có biện pháp a.”

“Các người nghe cho rõ đây, thằng nào đắc tội với người của Cung gia tao chính là đắc tội với toàn bộ anh em Chiến Long Phi Thiên!” Thiếu niên đại ca xã hội đen gân cổ rống tiếp: “Lại nói nhảm thêm câu nào nữa lão tử liền chơi* khô máu với thằng đó!”

Quý Lâm Thu vẫn ngồi rất thư thái, chống cằm, giọng điệu đùa giỡn lặp lại một lần.

“… Chơi*, tôi?”

(*) : gàn: đây là một tiếng lóng giới trẻ bên Trung thường sử dụng, ý nghĩa gần giống với từ fuck

Trong lòng Khương Vong đột nhiên giống như bị ai cào ngứa.

Mấy học sinh hoàn toàn không chịu nổi ánh nhìn chăm chú thân thiện của thầy Quý, nghẹn nửa ngày liền lên tiếng muốn cứu viện.

“Anh Cung, dù gì hắn đã dạy mấy người chúng em, nếu không anh thả hắn ta đi trước...”

“Đúng vậy anh Cung, thầy ấy chỉ là một giáo viên tiếng Anh, cái gì cũng không biết, thật không liên quan đến thằng đó.”

“Nhưng mà hôm nay ông đây lại muốn khai đao với thầy giáo kia trước.” Thiếu niên đại ca xã hội đen trở tay cầm con dao nhọn cắm lên mặt bàn giữa Khương Vong và Quý Lâm Thu, tràn đầy ý tứ hôm nay phải đánh nhau một trận thật tàn nhẫn.

“Nghĩ mình giáo viên thì ghê gớm lắm hả? Chỉ là thằng làm kinh doanh nhỏ thì có gì hay ho?” Trong mắt thiếu niên đại ca xã hội đen lệ khí càng sâu, một chân trực tiếp đạp lên bàn: “Dám cướp cả tiền bảo kê và địa bàn của ông đây, mày chán sống rồi!”

Khương Vong vốn đã có tính toán, nhưng việc đột ngột xuất hiện một giáo viên tiểu học lúc này làm hắn cảm thấy không khí bây giờ vô cùng vi diệu.

Quý Lâm Thu chậm rãi đứng lên.

“Cung gia, vị này…thủ lĩnh Chiến Long Phi Thiên, đúng không?”

Anh vừa đứng lên, bên cạnh có mấy đàn em đồng loạt nhìn theo cảnh giác.

“Trò chơi đồng dao*, đã nghe nói qua chưa.” 

(*) Knife game: quy tắc trò chơi: đặt lòng bàn tay của một người nằm úp thẳng xuống bàn, sử dụng một con dao, hoặc vật sắc nhọn khác, một tay khác của người đó cố gắng đâm qua lại giữa các ngón tay của mình, di chuyển tốc độ phải càng ngày càng nhanh và đường đi phải phức tạp tăng theo từng level, cố gắng không đâm vào các ngón tay và hoàn thành trò chơi trong thời gian nhanh nhất sẽ chiến thắng.

Nam nhân trẻ rũ mắt xuống lộ ra lông mi dài hơi cong lên. Anh giống như hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm, đưa tay cầm lấy con dao nhọn trong tay Cung ca.

“Anh muốn làm gì?!”

“Tôi cảnh cáo anh đừng có giở trò!!”

“Trời ơi, thầy ơi đừng làm loạn nữa mà!!!”

Khương Vong ngược lại chỉ ngồi đó không lên tiếng, thờ ơ ngồi, mười ngón tay đan xen, giống như chuyện này từ đầu chí cuối không hề dính líu gì đến mình.

Tay phải Quý Lâm Thu mở ra đặt phẳng trên bàn, khớp xương của bàn tay liên tục mấy năm dùng phấn để viết bảng rất rõ ràng, móng tay đều được cắt tỉa cẩn thận.

Thiếu niên có chút khó xử ừ một tiếng, mũi dao tay trái lại nhanh chóng bị người cướp lấy bẻ ngược lại.

Một giây sau không đợi bất luận ai kịp phản ứng, mũi dao lóe sáng hướng xuống dưới, tốc độ như tia chớp nhanh chóng xẹt qua khe hở giữa các ngón tay đâm xuống bàn, động tác nhanh đến mức chỉ để lại dư ảnh!

Quý Lâm Thu bình tĩnh nhìn lướt qua những học sinh này, tay trái cầm con dao xoay xoay như chơi bút bi để trong khi lưỡi dao sắc bén đang mở ra (dao bấm), từ phải qua trái mũi dao càng di chuyển càng làm cho người chứng kiến hít thở không thông!

Trò này cấp độ càng tăng thì phải di chuyển dao càng nhanh, càng về sau người chơi nếu chỉ cần bất cẩn một chút, sợ là sau này cũng không còn bàn tay để sử dụng!

Khương Vong nhếch khóe môi huýt sáo một tiếng.

Quý Lâm Thu nhìn chằm chằm thiếu niên đại ca xã hội đen, không nhanh không chậm nói: “Cậu là đại ca của bọn họ?”

“Tôi hỏi cậu, dám chơi không?”

Lời thách thức của Quý Lâm Thu giống như cái tát vào mặt những thiếu niên này. Bọn họ cảm tưởng không khỏi sợ hành động và lời nói của thầy Quý bây giờ, không khác gì lúc trước, khi bọn họ còn được thầy dạy dỗ là bao.

Làm sao người này lại có hai ánh sáng trái ngược nhau tồn tại cùng một lúc vậy...

Vừa dịu dàng thuần khiết, vừa sắc bén kiêu ngạo.

Mặt mày thiếu niên đại ca xã hội đen đã hoàn toàn trắng bệch, muốn động thủ mới sực tỉnh là dao của mình đang nằm trong tay đối phương, theo bản năng lui về phía sau một bước.

“Còn không mau cút?” Khương Vong uể oải nói: “À quên, cửa bị các cậu khóa rồi, làm sao các cậu trốn được đây ta?”

“Mày...”, thiếu niên đại ca xã hội đen ra hiệu cho đàn em lấy dao và gậy ra, nghĩ thầm hôm nay có thế nào cũng phải để cho hai người này đổ máu, phải bảo vệ mặt mũi trước bang phái và anh em.

Những học sinh có mặt khác không ngờ tới cậu ta vậy mà thật sự hạ lệnh như vậy, cho dù có muốn bảo vệ uy tín của mình thì họ cũng không dám làm liều với cả thầy giáo.

…Nếu hôm nay thầy Quý mà đổi lại thành người khác, bọn họ tuyệt đối sẽ không do dự một giây, thậm chí còn nóng lòng muốn khiêu chiến ngược lại.

“Tụi bây còn đứng ngu ra đó làm gì?! Xử đẹp tụi nó!!!” Thiếu niên đại ca xã hội đen giận dữ hét lớn: “Sợ rồi?! Ông đây nuôi một lũ ăn hại phải không, nuôi một lũ ăn không ngồi rồi phải không?”

Khương Vong giơ tay ra hiệu tạm dừng.

“Cái kia, chờ chút đã.”

Mọi người đồng loạt quay đầu lại.

Người đàn ông lấy ra một cái cưa điện gấp gọn từ trong túi đựng dụng cụ của mình ra, chiều dài lưỡi cưa sau khi được mở ra đến gần một mét năm, vẻ mặt tử tế kéo hai cái. Động cơ điên cuồng có thể cưa gãy hộp sọ vang vọng khắp tiệm mì của dì Hồ.

Thiếu niên đại ca xã hội đen nhìn cưa điện, không đợi những người khác kịp phản ứng ánh mắt thẳng tắp vọt tới cửa liều mạng đập.

“Mở khóa, mau mở khóa!! Tôi sẽ không đánh nhau nữa!! Cho tôi ra ngoài !!!”

“Mau mở cửa ra!!! Người đâu hết rồi!!!”

Quý Lâm Thu ngồi bên cạnh nhìn Khương Vong chơi cưa điện, uống một ngụm trà nói: “Chuẩn bị xong rồi?”

“Thời đại công nghiệp hóa, đất nước ngày càng phát triển”, Khương Vong chân thành tán thưởng: “Bây giờ đánh tay đôi cũng phải tiên tiến chút chứ, ai lại chơi tay không lỗi thời kia nữa.”

Mấy thiếu niên trung học cầm dao đã trốn vào góc tường, muốn chạy cũng không thoát muốn đánh cũng đánh không lại, nghẹn khóc đến thảm thương.

Thiếu niên đại ca xã hội đen bên kia lúc phá cửa xông ra bên ngoài đã có rất nhiều người chờ sẵn, tò mò thò đầu chỉ trỏ hóng hớt.

“Chính là mấy đứa này hả?”

“Đúng vậy, nghe nói sơ trung còn chưa học xong đó, học hành thì chẳng tử tế, bây giờ còn muốn cầm dao hăm dọa luôn cả thầy giáo của mình?”

“Chậc chậc chậc, hiện tại phải lo quản lý con cái tốt vào, con cái nhà ai đây, trời ơi mất mặt...”

Khương Vong lại muốn đùa dai thêm, ấn mở động cơ lớn thêm vài cái, toàn bộ quán mì bị hiệu ứng âm thanh kinh điển của “cưa điện tử thần” bao phủ, thiếu niên đại ca xã hội đen trực tiếp kêu thảm thiết thành tiếng: “Tôi không đánh nhau nữa, tôi không đánh nhau nữa, tôi tự thú!! Tôi muốn tự thú!!!!”

“Cứu mạng a a a, cứu tôi với!!!”

Khương Vong đưa tay tắt cưa điện, gõ bàn nói: “Đứng dậy xếp thành hai hàng ngay ngắn, mau lên.”

“Người ở cửa kia, cậu lại đây, cũng xếp hàng vào.”

Thiếu niên đại ca xã hội đen bị dọa đến sắp tiểu ra quần, run rẩy ngã ở cạnh cửa muốn đứng lên cũng đứng không nổi.

Quý Lâm Thu vẻ mặt tò mò cầm cưa điện lên ngắm nghía.

Thiếu niên đại ca xã hội đen vội vàng chạy muốn té sấp mặt đến đội hình xếp hàng, vừa bị phạt đứng vừa khóc nức nở, tủi thân mình chưa từng chịu qua loại ủy khuất này.

“Được rồi, chú Trần, chú kiểm tra người đi?” Khương Vong quay đầu nói.

Ông lão ở góc quán mì còn chưa ăn xong đã phải lau miệng, ngẩng lên nhìn một cái, tay mở túi vải ra trước mặt mọi người. Bên trong đều là còng tay bạc sáng bóng.

Nhìn mười mấy thiếu niên xếp hàng đeo còng tay đồng thời tiếp nhận một trận dạy dỗ của cảnh sát dân sự, Khương Vong đứng ở cửa híp mắt huýt sáo.

“Sắp đến giờ rồi.” Quý Lâm Thu vén tóc ra sau tai: “Tôi phải về dạy đây.”

“Chuyện hôm nay, thằng bé nói cho thầy sao?” Khương Vong bật cười: “Thằng nhỏ này chỉ biết lo lắng quá thành loạn thôi.”

“Không, tôi chỉ trùng hợp đến góp vui thôi.” Quý Lâm Thu ôn nhu cười cười, xoay người muốn đi.

“Xin chờ đã.”

Khương Vong gọi anh lại, làm động tác của trò chơi đồng dao khi nãy.

“Cái trò này, tôi cũng không dám thử, thầy làm sao biết được?”

Quý Lâm Thu à một tiếng, cười rộ lên, một tay khẽ xoa xoa chiếc vòng ngọc trên cổ tay.

“Hồi còn ở vùng núi làm trợ giảng, ngay cả một cuốn tạp chí cũng không có, rất nhàm chán.”

 

 

Chương trước
Quay lại Báo lỗi
Chương sau
Sắp xếp